HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Viết cho Lãng đãng thu

Ngày đăng: 28/10/2013

Viết cho Lãng đãng thu

Những ngày này lang thang trên đường phố bạn có nghe phảng phất tiếng thu đang khẽ lướt về? Người Sài Gòn như mình chỉ có hai mùa mưa nắng, làm sao có thể cảm nhận hết cái nhẹ nhàng, lãng mạn của mùa thu phải không?

TLMN tháng này đã đặc biệt đánh dấu một bước tiến xa, vươn tới thủ đô Hà Nội để ưu tiên phục vụ khán giả miền Bắc, nơi mà đang vào đúng cái mùa “hoa sữa ngọt ngào khắp phố”.

Trang Fanpage trên mạng xã hội facebook của TLMN, những chia sẻ và hình ảnh được các anh chị ekip cập nhật rất thường xuyên. Mọi người ai cũng nhộn nhịp, tất bật chuẩn bị chương trình trong không khí “đúng chất” mùa thu, làm lòng mình cũng nao nao không kém. Mong nhanh nhanh đến ngày chương trình lên sóng để hy vọng được cảm nhận chất nhẹ nhàng, trữ tình ấy qua các bức thư và ca khúc dù là qua sóng truyền hình thôi cũng đủ ấm lòng. Thật vậy, sân khấu vẫn bài trí theo phong cách rất TLMN, ngập tràn sắc vàng thu. Theo dõi qua màn ảnh nhỏ, mình vẫn có thể cảm nhận được tình cảm của khán giả thủ đô dành cho Lãng đãng thu nói riêng và TLMN nói chung qua từng ánh mắt, nụ cười của họ. Thương quá phải không?

“… Em ra đi mùa thu
Mùa lá rơi ngập ngừng
Đếm lá úa sầu lên
Bao giờ cho tôi quên… ”

Cũng đã lâu lâu lắm, những câu hát nhẹ nhàng lãng đãng thế này có một thời mình cứ nghêu ngao hát. Mà thật, chẳng đủ lớn để có thể cảm nhận hết tâm sự của tác giả viết ca khúc này. Cũng không còn nhỏ để chưa phải trãi qua cái thời “ yêu hết mình, sống thiết tha”. Lúc ấy tâm hồn mới còn lớn nhạy cảm, dễ thương, dễ nhớ lắm…

Tuổi ngây ngô đã có lần mình ước, vào một mùa thu hoa cúc nào đó, mình sẽ được đi trên con đường dịu mát, đầy lá vàng rơi…Và ở đâu đó, sẽ có một người nắm tay dắt mình đi đến cùng trời cuối đất. Thế đấy, càng lớn thì cái giấc mơ tạm gọi là “hoàng tử công chúa” ấy không còn nữa. Mà thay vào đó, bản thân mình lại tự tạo cho trái tim một vỏ bọc, cảm xúc cứ thế dồn nén qua từng ngày. Chẳng hiểu làm sao? Là vì guồng quay cuộc sống cứ cuốn mình đi, hay do mình đã trưởng thành?!

Hôm nay, những lời hát ấy lại được cất lên đầy sâu lắng qua giọng ca trầm ấm bước ra từ cuộc thi Tiếng hát mãi xanh – Duy Dũng. Tự dưng thấy lòng xao xuyến lạ, bao cảm xúc ngày xưa ùa về… vẹn nguyên.

Mùa thu là mùa tựu trường. Vậy nên có một khán giả đã không quên trích những câu văn quen thuộc của tác giả Thanh Tịnh để nhớ về ngày đầu tiên đi học của mình: “Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp…”. Ắt hẳn rằng, trong chúng ta ai cũng bồi hồi nhớ lại cảm xúc của ngày đầu tiên ấy. Không những vậy, dường như càng trãi lòng theo những cánh thư, lắng nghe và cảm nhận đôi lúc chúng ta lại thấy bóng dáng mình, tâm trạng mình, cuộc đời mình trong đó.

Khán giả với nickname Đêm Nghe Mưa đã chia sẻ trạng thái trên trang cá nhân của mình rằng: “Xem Thay lời muốn nói, tự nhiên nhớ lại một câu đã từng nói trước đây: Người ta nhớ nhau không hẳn vì những kỷ niệm đã từng có, mà chỉ đơn giản là họ nghĩ mình vẫn còn nợ nhau một điều gì…”

Cảm ơn TLMN một lần nữa đã cho chúng ta khoảng thời gian nhỏ để lắng lòng cùng bao kỷ niệm. Ừ thì… hoa sữa cũng đã tách mình khỏi kẽ lá chuẩn bị cuốn người ta vào những đam mê, nhung nhớ, khát khao… Hãy cứ sống và yêu đi để sớm mai thức dậy, ta không cảm thấy tiếc bất chợt một sớm nào thức dậy, thấy trời se se, đất se se… hình như thu đã đi rồi…

Thu Trinh

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX