HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Từ những cánh thư NGHĨ VỀ THẦY TÔI

Ngày đăng: 05/11/2013

2

Từ những cánh thư NGHĨ VỀ THẦY TÔI

Cũng phải lâu rồi, TLMN mới có dịp được cùng khán giả trở lại chủ đề về Thầy Cô giáo – những người lái đò lặng lẽ. Chắc có lẽ vì vậy mà hai tuần sau Nghĩ về Thầy tôi chính thức được công bố, hộp thư TLMN đã đầy ắp bao tâm tình thương quý về hình ảnh người Thầy tận tụy trên bục giảng.

Thư khán giả gửi về, mỗi cánh thư như một mảnh ghép trong bức chân dung về người Thầy cao vợi tình thương. Bàn tay Cô, Thầy không chỉ gieo chữ mà còn xua đi đâu đó khoảng lặng trong bước đời trưởng thành của học trò mình, để rồi hình ảnh đó trở thành tiếng gọi tha thiết “Thầy ơi, Cô ơi…” ấm áp trong mỗi trang thư.

Những câu chuyện về người Thầy của một thế học học trò đã qua, và có những người Thầy cũng đã đi xa… như bất tận, bởi kể làm sao hết những người Thầy, người Cô thương quý, những người đã khơi dậy niềm tin trong lòng học trò mình để rồi họ vươn lên, mạnh mẽ và bền bỉ trên bước đường phía trước. Thầy Cô với sứ mệnh cao cả của mình còn gieo cả một trời mơ ước, và ươm những lý tưởng đẹp cho những ngày mai nơi trái tim học trò… Đọc, hiểu và càng thêm trân trọng và thương quý sự nghiệp trồng người.

Bàn tay Cô cầm tay trò cho những nét chữ đầu tiên, tiếng Thầy vang trong những bài học vở lòng, cấp một, cấp hai, cấp ba cho đến giảng đường Đại học của đôi ba năm hay thậm chí hai, ba chục năm về trước… thì kỷ niệm đó, tình thương đó, vẫn vẹn nguyên qua từng lời nhắc nhớ hay những lời xin lỗi muộn màng… “Thứ ba học trò” bao lần nghịch phá, đề rồi có khi mồ hôi và nước mắt người Thầy rơi bên bục giảng, mà Thầy Cô nếu có giận một thì thương cũng đến mười…

Trong ánh mắt trong trẻo, thơ ngây của nhưng cô bé, cậu bé học trò ngày tóc xanh, đến những ánh nhìn xa xăm với vết chân chim in dấu thời gian của nét người tóc đã nhuộm màu phong sương, Thầy Cô bao giờ cũng là trời yêu thương, sâu nặng nghĩa tình. Hơn hết, ta cũng có thể tìm thấy nơi đây biết bao ‘hành khách’ trong chuyến đò lặng lẽ ngày nào hứa sẽ quay trở lại, cũng nơi chuyến đò xưa, chọn nghiệp ‘lái đò’ để tiếp tục cuộc hành trình cho đời mình. Ấm lòng biết mấy!

Vẫn biết nghiệp đưa đò có đâu dễ dàng. Người ta vẫn nói phấn trắng bảng đen nhiều khi rất bạc… Vậy nhưng, ở đây, nơi hàng trăm những cánh thư này vẫn không bạc phai một chữ tình, chữ nghĩa nào…

Lần giở từng cánh thư, thi thoảng ta còn bắt gặp nét chữ những Thầy giáo, Cô giáo gửi gắm về đây lời cảm ơn những người học trò đã cho họ lý do để giữ lửa yêu nghề… Rưng rưng!

Nghĩ về những người Thầy, nghĩ để mà thương, thương để rồi nhớ… Vậy đó, cái gạch nối Thầy – Trò tưởng ngắn mà dài đã kết thành một vòng tròn của thương yêu, trìu mến mãi xoay vòng, trong khoảng lặng thời gian, trên những hành trang học trò, đi mãi, về hoài…

TLMN
24.10.2011

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX