HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Tôi gọi mùa hè…

Ngày đăng: 05/11/2013

2

Tôi gọi mùa hè…

Hè đã về, trên những tầng mây cao…

Hè thả gió cho cánh diều bay xa, chấp hồn nhiên từ ánh mắt trong trẻo của em thơ sau những tháng ngày đầu làm quen trường lớp. Rồi sẽ rủ nhau chạy lúp xúp trốn tìm dưới chân một con dốc, ngồi túm tụm mà chơi bắn bi, nghịch đất, hát vang ngân nga những câu chữ chẳng biết từ bài hát nào. Đầu mùa, hè cho thêm chút mưa lất phất, khi ấy đôi mắt ướt nhòa vì tội trốn đi chơi suốt ngày. Hai tháng hơn tròn tròn cũng qua, hè mỉm cười khi đọng lại trong mỗi người chỉ là thế. Đơn giản và nhẹ nhàng như đi rồi lại đến, nhưng đã có chút tiếc, chút nhớ, mong đến hè sau được vui chơi thỏa thích.

Hè lại đến, thắp trên cành phượng vĩ…

Mùa có nắng, mùa có mưa. Nắng buổi sáng và mưa buổi chiều. Nắng sẽ liêu xiêu và mưa sẽ rất vội. Tuổi học trò đã in dấu một quãng đường, tính mộng mơ song hàng cùng năm tháng, tuổi đã hồng và ước mơ đã thấm. Hè lại dang tay đón chào, nồng nhiệt và sôi nổi hơn những gì đã có. Hè cho thêm tiếng ve như rỉ ran tâm sự, giải đáp những thắc mắc vui buồn. Hè nhắn gửi từng quyển lưu bút bằng sắc riêng đỏ thắm của cánh phượng vĩ. Đến hàng cây lim cũng rụt rịt mà nhắn rằng đừng quên tôi đấy. Bầy chim sẻ ríu rít gọi nhau, tiếng trống giục giã như đang thưa dần. Và hè đã thật sự đến…

Hè đã qua, tìm nơi đâu?

Sắc mực tím như in hằng trong những tháng ngày cuối cùng của tuổi học sinh. Những mơ ước và hoài bão được truân rèn từ sự chăm chỉ và nỗ lực không thôi. Một cánh cửa lớn đang chờ phía trước, tri thức đã dẫn đường và lòng quyết tâm sẽ là chìa khóa. Hè biết, và hè đợi, bởi đến tình bạn cũng chỉ được xây dựng qua từng trang sách, quyển vở…

Đến một lúc, bâng khuâng nghĩ, ngẩn ngơ nhìn mới biết rằng, sắc trời tháng Năm sắp qua, phượng cũng nhẹ nhàng mà nép mình sau những cánh lá. Chỉ có những cánh hoa dầu nhẹ bay theo gió, xoay tròn mất hút.

Bảng đen, phấn trắng, góc lớp, mái trường chỉ khẽ chạm vào nỗi nhớ, vậy mà thương, mà quý, khi biết, hè đã nhắc, như một sự níu kéo mà biết là chẳng bao giờ có thể thay đổi. Nắng sẽ tỏ khi vắng mây, và mưa sẽ đầy khi mây tới.

Đề rồi, sẽ tiếc một câu nói chưa trao nhau, một lời tỏ tình chưa ngỏ. Kỉ niệm học sinh cứ đong đầy theo thời gian.

Biết rằng hè gọi, biết rằng hè sang, mà lòng cứ nín chặt, làm lơ. Ai bảo hè về cho những tháng ngày cuối cấp vất vả, ai bảo hè qua cho hình ảnh thầy cô, bè bạn sẽ chỉ còn trong thương nhớ. Từng góc trường chưa đi hết, mỗi ghế đá chưa ngồi lâu, bao gương mặt chưa gặp gỡ, dòng lưu bút chưa ghi xong…mà sao hè đã đến.

Trách, rồi cũng nhận ra, chẳng ngẫu nhiên khi hè gắn với kỉ niệm tuổi học trò, với tháng ngày thân thương bên thầy cô, bè bạn. Vì chỉ là học sinh mới được nghỉ hè, hè là một món quà đặc biệt mà có giới hạn ở một độ tuổi nhất định?!?.

Và rồi sẽ đến lúc nhìn vào mắt nhau, sự lưu luyến nói thay lời tạm biệt, giây phút chia xa. Chợt nhận ra rằng, ta đã quá vô tình với tất cả…

Bao hè, rồi lại hè, tuổi học trò sẽ vẫn tiếp tục, nhưng không còn dành cho tôi nữa. Giờ cũng chẳng thể vào trường bất cứ lúc nào như cái thời “hai buổi cấp xách đến trường” bởi cũng ngại, đó chẳng còn là “tài sản” riêng của mình và những người bạn cùng lứa khác.

Nhịp quay cứ vận động, thôi thì mình cứ tuân thủ. Vậy là, giờ tôi chỉ biết, gọi mùa hè trong nỗi nhớ…

“Tôi gọi mùa hè

Một mùa nắng, một mùa mưa

Nắng ban trưa
Mưa buổi chiều
Nắng liêu xiêu
Mưa rất vội
Nắng khẽ hỏi
Mái đầu xanh
Mưa an lành
Trở về đất
Nắng lẩn khuất
Trong cành cây
Mưa gọi bầy
Chim sẻ nhỏ
Nắng sẽ tỏ
Khi vắng mây
Mưa sẽ đầy
Khi mây tới”

* Thơ Nguyễn Thiên Ngân

ATV

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX