HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Ta lạc mất nhau từ đó?

Ngày đăng: 05/11/2013

2

Ta lạc mất nhau từ đó?

Ba năm, mười năm, hai mươi năm cũng trôi qua, cuộc đời phiêu bạt khắp chân trời, ta nghĩ, ta sẽ bước vững vàng, nhanh chóng qua từng đau khổ. Nhưng rồi ta đã sai, ta vẫn hoài nuôi một niềm hy vọng, một ước mơ cháy bỏng để rồi mờ nhạt sau bao lần thất vọng.

Nhanh quá, thời gian ơi! Có kịp để ta suy nghĩ và trả lời những vấn vương của cuộc đời, của những trúc trắc, nghi vấn mà đến giờ ta vẫn luôn tự hỏi: Sao ta lạc mất nhau?
“Chiều bâng khuâng nghe cơn mưa đổ, qua tháng ngày phôi pha. Và trên bước chân du ca, giữa lối quỳ rừng buốt giá. Ta lạc mất nhau từ đó, nên ngàn năm cô đơn. Chiều một mình góc phố, còn mong ước gì hơn. Vạt nắng vàng sưởi ấm, những lẻ loi đời người. Tôi có biết bao kỉ niệm, chất đầy trong hộc tủ trái tim, sao rong rêu phủ đầy, xóa dấu vết chân chim..” – khán giả Lê Quang Khanh (Mơ Khúc Tương Phùng – 2010).

Có đôi lần ta nghĩ, phải chi trở lại thời khắc ấy, trở lại với khuôn mặt thương mến ngày nào, ta sẽ ôm thật chặt, giữ thật lâu để mong thay đổi được tất cả. Ta đọc được câu chuyện về một loài hoa, phù du và mơ màng đến vô cảm. Hoa bay theo những cuộc hành trình không định mà chính cơn gió của thời cuộc, của những điều gọi là số phận đã thổi bay tất cả. Trơ trọi lại chỉ mình ta, như thân cành của loài hoa ấy. Ta lạc mất nhau từ đó?

Nhiều lần ta muốn đi tìm một câu trả lời cho sự xa cách, mà sao vẫn thôi không nghĩ. Vì chính ta tự cho mình một niềm tin, ta vẫn chưa lạc nhau đâu mà, chỉ là tạm thời không gặp nhau. Vậy là lạc đấy? Nhưng cứ nghĩ thế vì những cuộc lưu lạc thường sẽ khó có cơ hội tìm gặp lại. Nên chỉ là không gặp nhau thôi, để mà còn có lúc tìm về với nhau nữa chứ.

Thi thoảng, ta cảm thấy trong lòng rạo rực, thôi thúc không ngừng, một linh cảm mách bảo rằng: hình như ta đang gần nhau lắm. Lúc ấy, ta xoay hướng kiếm tìm, rong ruổi từng góc phố con đường một cách vô định như mong mỏi rằng kỳ tích sẽ xuất hiện. Nhưng rồi, ta vẫn lẻ loi, bước độc hành trên con đường xưa cũ. Con đường của tình bạn, tình yêu và những hình ảnh chỉ mình ta thấy. Ta lại tự trách mình, trách một ai đó, định mệnh buộc chặt ta lại làm gì, để rồi không từ mà biệt, không xa mà cách. Cảm giác ấy cứ thế mà quanh quẩn bao ngày, đến một lúc chai lì đến nỗi, ta nhận thức được đó chỉ là nỗi nhớ.

Rồi thời gian là nhân tố nghiệt ngã khiến ta ngày càng xa cách. Ta vững vàng và mạnh mẽ hơn sau bao thử thách, nhưng cũng chính lúc ấy ta thấy mình nhỏ bé trước muôn trùng nỗi nhớ. Ta gửi lời nhắn rằng, ở một nơi xa, mong bạn bình yên và hạnh phúc. Và riêng ta, ta cũng chẳng than trách cuộc sống này vì còn chăng bao lâu nữa? Ta biết cuộc hành trình vẫn còn dài lắm, nhưng không có nghĩa là không có đích đến. Ta vẫn cứ tìm nhau, ta tin rằng phía con đường ta đi đang có một người bước đến. Có chia ly ắt có hội ngộ mà phải không?

Tiểu Vũ

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX