HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Trung Nguyen

Ngày đăng: 05/11/2013

Tôi và em quen nhau trong một sự tình cờ, cha tôi là gia sư cho em. Ngày qua ngày em đến nhà tôi rồi trong chúng tôi chớm nở một tình yêu tuổi học trò thơ mộng. Mỗi ngày tôi lại nhận ra mình càng yêu em nhiều hơn nữa, nhưng sự thật đôi khi không như người ta mong muốn, cha mẹ tôi quyết liệt phản đối tình yêu của chúng tôi vì nhà em nghèo quá!!!?
Mùa hè! Mùa gợi sự nhớ nhung, sự chia tay và có lẽ là chia tay mãi mãi. Mùa hè của 10 năm về trước là lúc mà tôi và các bạn đều cháy đỏ một mơ ước thi vào đại học, em cũng vậy và đó cũng là lúc tôi nói lời chia tay, lời nói mà tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ nói. Em không trách tôi, em cũng không khóc, em chỉ lặng lẽ ra đi. Đôi mắt em, đôi mắt với cái nhìn xa xôi, đôi mắt của sự cam chịu và thất vọng. Lúc đó tôi muốn nắm lấy bàn tay em lại và nói rằng “Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm em biết không ? “ nhưng tôi lại không làm được và để cho em lặng lẽ rời xa tôi ! Mỗi lúc lại càng xa hơn… !

Em rời nhà trọ về quê thăm cha mẹ trước khi chuẩn bị thi và cũng là để chữa lành vết thương mà tôi đã gây ra cho em. Buổi chiều ấy, buổi chiều của tháng bảy khi mà ánh hoàng hôn dần tắt lịm để nhường chỗ cho màn đêm buông xuống và cũng là một buổi chiều đầy mưa trong lạnh lẽo! Em mất trong một tai nạn chìm đò, quê em miền sông nước !!!….
Em mất, tôi gào lên trong đau khổ. Hôm ấy là ngày tôi không tìm thấy ánh mặt trời trong trái tim nữa và tôi chắc sẽ không còn tìm lại được ánh mặt trời trong cuộc đời này. Phải chi tôi không nói lời chia tay, phải chi tôi kiên định hơn nữa, phải chi tôi dám can đảm cãi lời mẹ cha mình, làm theo suy nghĩ của mình, dám nắm bàn tay của em lại thì em đã không về quê vào cái ngày ấy và em đã không mất vào cái ngày ấy!!.Tôi không đủ tư cách để hận cha mẹ mình nên tôi lại càng đau khổ. Tại sao họ lại ngăn cấm chúng tôi? Tại sao chứ? Và tôi thấy tôi cũng không đủ tư cách để đón nhận tình yêu của em? !!

Ở thiên đường hạnh phúc đó em có biết tôi đang cô đơn? Sao em lại ích kỷ mà ra đi một mình như thế? Phải chi ngày ấy em khóc, phải chi ngày ấy em trách tôi, phải chi ngày ấy em đừng cam chịu mà ra đi như thế thì tôi đã bớt đau khổ hơn. Nhưng không, em im lặng rồi kết thúc mối tình và cuộc đời trong im lặng.

Mười năm rồi! Không dài nhưng cũng không gọi là ngắn và nó không đủ để tôi quên được em. Cứ mỗi lần hè đến là lòng tôi lại nao nao bồi hồi lưu luyến rồi bao nhiêu kỷ niệm cứ tràn về theo nỗi nhớ. Ngày giỗ em tôi lang lang trên đường phố nhớ về những ngày xưa yêu dấu. Những nhánh hoa bằng lăng rung rinh trước gió dang mình đón ánh hoàng hôn như cũng hiểu nỗi lòng của một con người ! Ngưu Lang, Chức Nữ mỗi năm còn được gặp nhau một lần sao tôi và em lại xa nhau mãi mãi thế ?

Tôi sẽ sống hạnh phúc nhưng hình ảnh của em thì không bao giờ tôi quên được. Tôi sẽ tìm em, gặp em, nói với em rằng tôi yêu em nhưng là trong giấc mơ vì tôi biết tôi đã xa em, xa em mãi mãi….!!

Trung Nguyen

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX