HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Trần Việt Hà

Ngày đăng: 05/11/2013

Mấy mùa Noel….

Mỗi lần nghe những lời ca :
“Bài thánh ca đó còn nhớ không em.
Noel năm nào chúng mình có nhau.
Lung linh sao trời đẹp thêm môi mắt.
Áo trắng em bay như cánh thiên thần.
Ngọt môi hôn dưới tháp chuông ngân….”

Tôi lại nhớ về kỷ niệm xưa, ngày ấy…

Tôi và anh quen nhau ở khung trời Đại học, ngày đầu tiên gặp anh khi lớp học ngoại khóa ở Địa đạo Củ Chi tôi đã thấy ở anh có cái gì đó hay hay, thu hút tôi; để rồi 2 năm rưỡi học cùng nhau tôi cảm thấy mến anh vì anh luôn là sinh viên đứng đầu lớp, anh còn được trường chọn vào lớp học song ngữ dù ngoài giờ học anh phải đi làm thêm phụ giúp gia đình. Chỉ là thấy mến anh vậy thôi nhưng tôi không dám nói vì bản tính nhút nhát của mình, tôi chỉ biết nhìn anh từ xa để ngưỡng mộ, để …
Mỗi khi tôi buồn chuyện gì, cần người tâm sự thì người đầu tiên tôi nghĩ đến luôn là anh, anh kiên nhẫn ngồi lắng nghe từng lời tôi tâm sự, chia sẻ với tôi, động viên tôi. Tôi vẫn cứ vô tư để không nhận ra điều gì ở anh, nhiều khi tôi còn trách thầm anh sao anh không nhận ra tình cảm tôi dành cho anh.
Rồi thời gian cũng trôi qua, ra trường anh và tôi đi theo 2 hướng khác nhau nhưng 2 người vẫn là đôi bạn tốt của nhau, tôi vẫn làm “phiền” anh mỗi khi tôi buồn, anh vẫn lâu lâu chở tôi đi uống nước, ăn kem ở Hồ Con Rùa.

Sau 2 năm ra trường, Noel năm đó, anh rủ, đi nhà thờ với anh không, với tính tò mò của mình, tôi đồng ý đi với anh để xem nhà thờ người ta tổ chức lễ thế nào. Tôi có biết làm lễ thế nào đâu, thấy anh làm gì tôi cũng làm theo, lúc đứng lúc ngồi, lúc thì… Amen. Khi tan lễ, trên đường về nhà anh nắm lấy tay tôi mà nói, em cho anh yêu em nhé… tôi chợt giật mình để không kịp hiểu anh đang nói gì. Bình tĩnh 1 lúc lâu tôi xin anh cho tôi thời gian để tôi suy nghĩ.

Qua lời anh nói, anh đã thích tôi từ lần gặp đầu tiên và dần dần yêu tôi nhưng vì anh thấy gia đình mình quá nghèo không xứng đáng và môn đăng hổ đối với gia đình tôi nên với sự kiêu hãnh của mình, anh không dám ngỏ lời, anh sợ tôi từ chối, hôm nay anh đã công việc ổn định, đã có thể lo cho cuộc sống gia đình anh mới dám ngỏ lời…
Có trễ quá không anh, tôi đã không thể… Khi nghe lời từ chối của tôi, anh đã rất buồn, anh bỏ ra Hà Nội công tác để quên tôi, quên đi những kỷ niệm bên tôi.

Một mùa Noel nữa lại về, lại những ca từ :
“Mùa Noel đó chúng ta quen bên giáo đường
Mùa Noel đó anh dắt em vào tình yêu
Quỳ bên hang sâu nghe lời kinh thánh vang cầu
Nhìn nhau không nói lên câu
Vì biết nói nhau gì đâu…”

Làm tôi không thể không bồi hồi xao xuyến nhớ về kỷ niệm ngày xưa….

Giờ đây tôi đã có gia đình, tôi vẫn trân trọng những tình cảm anh dành cho tôi, còn anh, anh vẫn dõi theo những bước tiến của tôi.
Không biết gì hơn tôi luôn cầu chúc anh sớm tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình và thần may mắn luôn mỉm cười với anh trong cuộc sống này.

Trần Việt Hà

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX