HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Tôn Văn Thạnh

Ngày đăng: 05/11/2013

Chiếc xe đạp

Mười sáu tuổi, thi đậu vào một trường cấp 3 của thị trấn. Tôi vô cùng tự hào vui sướng nhưng càng vui bao nhiêu thì càng lo  bấy nhiêu . Kinh tế gia đình eo hẹp, có được miếng cơm manh áo để sống đã khó huống gì mơ ước chuyện đi học. Nhà nghèo đến nổi không có được chiếc xe đạp. Ba má  tôi có bảy người con. Bốn gái, ba trai. Tôi là con trai út của ba má.  Tôi năn nỉ má tôi nhiều lắm.Tôi mơ ước được đi học, được đến trường như các bạn.
Cả nhà  bàn tới tính lui mãi mà chẵng biết sắp xếp mãi mà chưa biết giải quyết sao! Thật may mắn, có người bà con xa  nhận lời cho tôi ở  nhờ với điều kiện ngoài giờ đi học phải trông em bé và phụ giúp công việc nhà. Tôi mừng quá, đối với tôi được đi học là một ân huệ lớn lao rồi,nếu có điều kiện nào khó khăn hơn nữa thì tôi cũng sẵn sàng chấp nhận, miễn là  được đi học.  Dù mỗi ngày phải đi bộ 5-6 cây số để đến trường nhưng tôi vẫn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc. Hằng ngày tôi cố gắng hoàn thành công việc được giao thật tốt, thật nhanh để có thời gian học bài làm bài và đến lớp đúng giờ. Sau vài tuần tôi cũng quen được vài người bạn đi học cùng đường, họ có xe đạp, họ sẵn sàng cho tôi quá giang, nhưng oái oăm thay, từ nhà đến trường  có một con dốc cao và dài, gặp lúc gió ngược thì không thể nào đạp xe được, dẫn bộ cũng khó khăn chứ đừng nói chở  thêm người. Vả lại bận đi đến trường  thì  xuôi dốc, còn chiều về thì ngược dốc. Mễi chiều tan học  phần gió ngược, phần đói bụng đạp xe rất vất vả  vì thế chỉ đi nhờ được vài hôm thôi, các bạn không cho đi nhờ xe nữa.  Tôi đành lủi thủi một mình trên quãng đường dài gần 6 km. Hôm nào trời mưa thì thật là thảm, vừa đói vừa mệt, vừa lạnh vừa sợ ma.

Rồi có một cô bé tuy không  học cùng lớp, nhưng cùng trường, cùng đường  lại gọi tôi, cho tôi đi nhờ xe . Hàng ngày bạn ấy thường đón tôi để chở tôi đi học, kể cả lúc ra về bạn ấy cũng cố gắng chở tôi leo dốc. Cố gắng đạp xe trong gió ngược . Cố gắng   đến lúc nào không thể chạy được nữa thì hai đứa xuống xe dẫn bộ. Thế mà tôi giành phần chở  thì bạn không chịu. Thấy bạn nhiệt tình và tốt bụng quá tôi đâm ngại tôi  không dám từ chối  nhưng tôi cố ý tránh né cô ấy. Bằng cách mỗi bận đi học về , tôi đi vào các con đường tắt,  đi băng qua các rừng cây rậm rạp mà bình thường tôi rất sợ ma không dám đi ngang. Tuy  tôi biết cô ấy vẫn chờ tôi mỗi chiều trước cổng trường. Giờ ra chơi  cô đến lớp học tìm tôi. Thấy cô từ đằng xa tôi trốn vào đám đông.

Chuyện ấy cứ ám ảnh tôi mãi  làm  tôi chẳng còn tâm trí nào để học tập cả. Những giây phút rung động đầu đời của thằng con trai mới lớn cứ làm tôi luôn thấy nao nao trong dạ. Vào trường biết cô ấy tìm nhưng tôi  tránh mặt. Cô ấy chưa kịp thấy tôi thì tôi vội lẩn vào đám bạn. Tôi thấy ánh mắt cô như mong  như đợi, cứ ngơ ngác, đợi chờ, thất vọng buồn bã.  Ánh mắt ấy cứ làm tôi thấy nao nao trong lòng. Cái cảm giác rung động đầu đời của thằng con trai  làm tôi ái náy khó tả. Tôi mơ ước mình có được chiếc xe đạp để khỏi phải nhờ vả ai. Nhưng mơ ước ấy rất xa vời…..

Hết năm học ấy thấy tôi vất vả quá, má  gởi tôi về thành phố Hồ chí Minh ở nhờ nhà dì tôi.  Còn cô ấy đã nghỉ học. Ở quê tôi, con gái học bấy nhiêu đó là nhiều rồi.
Đến tận bâygiờ, tôi đã tốt nghiệp đại học, tôi đã đi làm, đã tạo được sự nghiệp vững chắc, tôi có đủ khả năng mua được  nhiều chiếc xe đạp trong một lúc nhưng tôi mãi nhớ chuyện ngày xưa. Tôi nhớ ánh mắt đợi chờ  của cô.

Tôi mong gặp lại người bạn gái tốt bụng ấy để nói câu tạ lỗi và nói  lời cám ơn dù  đó là lời cám ơn muộn màng. Ở nơi nào đó nếu có đọc được những thông điệp nầy xin cô hãy thông cảm cho tôi bởi lẽ tôi quá nhút nhát và quá tự ái đó thôi. Cái tự ái của thằng con trai mới lớn phải nhờ vả vào đứa con gái  khiến tôi phải tránh mặt cô chứ thật ra không phải tôi vô tâm không cảm nhận được tình cảm của cô dành cho tôi và càng không phải là ngay chính lúc ấy tôi không có tình cảm với cô…..

 Tôn Văn Thạnh

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX