HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

NTG

Ngày đăng: 20/02/2017

Ngày 26 tháng 9 năm 2015

Tôi và anh quen nhau vào một ngày đẹp trời (sau này anh không thấy buổi chiều nào đẹp hơn chiều hôm đó) mà theo anh tả thế này “… Một buổi chiều đầu thu thật đẹp, nắng nhạt còn vương trên cành cây, những bông hoa cố vươn mình trong gió mát, làn không khí đầy sinh khí và đầy sức sống….”

Anh và tôi gặp nhau rất đổi tình cờ, chúng tôi cùng đến bưu điện để gửi thư, anh đến trước và chăm chú nhìn tôi vào sau, đến lúc mua tem để dán thư thì cô nhân viên bưu điện không có tiền thối lại, đúng lúc anh đứng bên cạnh lên tiếng “để anh trả cho” thế là anh trả tiền tem cho tôi, tôi gật đầu cảm ơn anh chứ không dám nhìn lại.

Tôi đang hí hoáy dán tem còn anh ra trước với đám bạn đang chờ ở ngoài, một lát sau tôi bước ra dắt xe đạp về, đi được một đoạn nhìn lại tôi giật mình thấy anh đang đạp xe theo, anh bảo bạn anh bảo anh theo họ tống em đó. Anh chủ động bắt chuyện, nhìn tôi và đoán chắc em mới vừa học xong cấp 3, tôi nhẻn miệng cười và gật đầu, anh bảo anh cũng tốt nghiệp trước tôi 1 năm, quê anh ở Hội An đang học trường y, (tôi bỗng giật mình vì mình cũng vừa thi y xong). Anh tên NNT, thì ra chúng tôi cùng là dân tỉnh mới lên thành phố, đi được một lúc bỗng trời đen ngòm và cơn mưa rào ập đến. Tôi và anh đạp xe đi trong mưa, không biết trời đất có sắp đặt hay không mà sao lãng mạn thế, mưa càng nặng hạt hơn, chúng tôi tấp vô trước hiên ngôi nhà đóng kín cửa, lúc này tôi  liếc mắt nhìn trộm tôi thấy anh có khuôn mặt rất đàn ông, rất thư sinh, da trắng hồng như con gái đặc biệt nụ cười rất tươi, tôi thầm nghỉ anh chàng này nhiều cô theo lắm đây, anh cũng nhìn tôi không rời mắt… Một khoảng im lặng mênh mông… Một lúc sau trời trong veo, mưa cũng vừa dứt, tôi im lặng dắt xe ra, anh lủi thủi dắt xe theo sau không nói không rằng anh vẫn bám theo tôi. Chúng tôi cứ đi như thế qua những con đường xanh mát, đi dưới những hàng cây lá rụng nghe xào xạc vừa đi anh vừa hỏi đủ thứ chuyện về tôi, về chuyện trường, lớp, bạn bè. Thỉnh thoảng anh pha trò làm tôi không nhịn được cười anh tỏ ra là người hóm hỉnh, chính sự hài hước của anh đã phá tan khoảng cách. Chúng tôi nhanh chóng trò chuyện như đã quen nhau từ lâu lắm rồi, câu chuyện của chúng tôi không đầu không đuôi, cứ thế anh theo tôi đến tận nơi tôi ở.

Đó là một buổi chiều tôi không sao quên được cho đến tận bây giờ tôi đã đi qua không biết bao nhiều buổi chiều nhưng không tìm đâu ra cái cảm giác khó diển tả thành lời chỉ biết rằng lòng tôi xốn xang khi nghĩvề nó. Sau một khoảng thời gian gặp gỡ chúng tôi có cảm tình với nhau và yêu nhau từ lúc nào không hay biết, chỉ biết rằng tôi và anh luôn nghỉ về nhau và không thể thiếu nhau.

Anh đến với tôi vào thời điểm mà tâm hồn tôi cô đơn, trống trải, anh đem đến ánh nắng của vùng sa mạc sưởi ấm tâm hồn tôi. Anh mang đến một mùa xuân ấm áp cho tâm hồn lạnh giá nơi phồn hoa xô bồ đông đúc. Anh đến với tôi như một người anh cả luôn ân cần chăm sóc, dạy bảo tôi từng li từng tí, lúc nào anh cũng nhẹ nhàng phân tích thấu đáo mọi việc. Với tính cách ưng bướng và có phần đỏng đảnh của tuổi mới lớn, tôi luôn làm anh thấp thỏm, phập phồng về những tình huống dở khóc dở cười của tôi. Tệ hại hơn tôi nhớ có 1 lần tôi và anh đi café cùng người bạn của anh tôi vô tình chạm đến lòng tự ái nghề nghiệp của anh, đến tận bây giờ cứ mỗi lần nghĩ đến chuyện ấy tôi ân hận sao mình vô tâm đến thế sau lần đó anh không những không xa rời tôi mà càng tỏ ra thấu hiểu tôi hơn.

Chuyện tình của chúng tôi được anh viết thành một tập hồi ký rất lãng mạn, trong đó anh xưng anh và gọi tôi là Bé xuyên suốt câu chuyện anh thận trọng chia thành VII chương và một đoạn kết, cuối quyển anh ghi HA, ngày 10 tháng 01 năm 1985, hết tập I. Mỗi chương là một câu chuyện, một “Sự kiện” mà anh kể với một giọng đầy hào hứng của một kẻ đang yêu. Anh viết rành rọt từng câu, từng chữ không có chữ nào bị tẩy xoá, gạch bỏ mà lạ lắm nha, sao anh nhớ từng chi tiết nhỏ của tôi, từng ánh mắt, nụ cười, anh viết về cách mà chúng tôi làm quen nhau đến những gì đang xảy ra, về những suy nghĩ hiện tại, về những dự định trong tương lai của anh, mỗi chương anh trải dài khoảng vài trang giấy. Những tình cảm anh dành cho tôi rất thật, nó thể hiện trong từng câu từng chữ, từng nghĩ suy, từng hành động, từng cách cư xử của anh dành cho tôi. Không biết cảm xúc ở đâu ra mà anh viết như một câu chuyện tiểu thuyết, lời văn rất hay mạch lạc, giản dị đầy tình thương yêu, anh cưng chiều tôi và anh bảo anh “chiều” bé chứ không “luỵ” bé đâu đấy.

Lá thư đầu tiên anh viết cho tôi vào ngày 14/10/1984 ngoài bì thư ghi From NTT – Hội An, To: NTG – Đà Nẵng… Trong thư có đoạn anh viết: “Anh cảm thấy nhớ một khuôn mặt thật dễ thương và rất ư giản dị – Giản dị mà vẫn “đẹp” hơn bất cứ mọi sự tô vẽ nào khác”.

Đọc lại quyển hồi ký anh viết cho tôi rất cảm động, Từng trang, từng trang mở ra là những ký ức về anh, về một thời tuổi trẻ ngây thơ vụng dại, về những tháng ngày yêu nhau hồn nhiên mà chân thật, những tờ giấy manh màu vàng ố không kẻ ô ly, nhưng sao anh viết rất ngay ngắn thẳng hàng, chữ viết bằng mực tím chân phương nhưng vô cùng đẹp, nét chữ tròn tròn đều răm rắm, quyển NK anh viết trên từng trang giấy và tự anh sắp xếp chúng lại rồi may cẩn thận (may bằng tay) thành quyển sổ bên ngoài là một tấm bìa cứng có ghi

THANH T…

TẶNG BÉ YÊU QUÍ CỦA TÔI,

TUỔI BIẾT BUỒN

Mặc dầu yêu anh rất nhiều, xa anh tôi mong nhớ từng ngày, nhưng không hiểu sao tôi cứ tạo ra khoảng cách với anh. Tôi biết tôi và anh không cùng hoàn cảnh, anh có một gia đình ấm êm, đầy đủ “Còn em là cô bé mồ côi từ nhỏ, em lớn lên chịu nhiều mất mát, thiệt thòi, tuổi thơ của em trải qua bao cơ cực và thiếu thốn, em thấu hiểu những ánh mắt đầy thương cảm của mọi người, chính vì thế mà em luôn mặc cảm, không tự tin với bản thân mình, càng yêu anh em càng không dám đối diện với sự thật, em muốn anh phải có một sự hoàn hảo hơn chứ không phải là em” chính những suy nghĩ cực đoan này đã tạo  nên khoảng cách vô cùng tận mà tôi không thể mở lòng với anh

Những khoảng cách vô hình ấy càng ngày càng lớn dần đã nhiều lần làm anh nản lòng, trong quyển hồi ký anh viết cho tôi có đoạn “… Tôi biết và tôi hiểu những nổi khắc khoải của bé – Bé của tôi thật đáng thương. Dù cho có đi cuối chân trời góc bể tôi cũng khó tìm được một mẫu người như bé. Tôi yêu cái hiền lành dể thương, cái chân chất rõ ràng trước sau như một – cái thật thà khó có thể tìm thấy ở cái cuộc đời biết bao gian dối này- cái giản dị thật đáng ghét có lúc làm tôi điên lên được – Có lẽ bé chưa hiểu hết về mình- Về cái đẹp tự thân cũng như bé chưa hiểu hết về tôi- Nhất định là tôi chẳng thể xa bé đâu- Cũng như bé không thể xa tôi được… ”

Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm, thì có sự hiểu lầm nho nhỏ, từ đó anh không đến thăm tôi như thường lệ, thế là anh lặng lẽ ra đi không nói với tôi một lời nào, không một lời từ biệt, mặc cho tôi mong anh từng ngày. Nếu đó là lý do thì thật không đáng chút nào, nhưng đó cũng là giọt nước làm tràn ly, tôi biết lỗi là do tôi, sự chịu dựng của anh có hạn, tôi không oán trách anh, nếu lúc đó tôi chủ động đến gặp anh hoặc viết thư trải lòng với anh, tôi không làm gì được. Lòng tôi còn yêu anh, nhưng hoàn cảnh là khoảng cách lớn nhất khiến tôi chấp nhận để anh ra đi, tôi âm thầm chịu đựng, chính tôi đã không níu kéo, mà buông tay anh để rồi day dứt mãi.

Chuyện của tôi đã quá lâu, tôi tưởng tất cả ngủ quên trong ký ức, nhưng sao hôm nay cứ ùa về rõ màn một, cảm xúc dâng trào, tôi không sao quên được hình ảnh của anh, nụ cười của anh, tính cách của anh, những kỷ niệm của tôi và anh… phải chăng đó là những rung động đầu đời. Bao năm qua, những lo toan bộn bề của cuộc mưu sinh, tôi vẫn đau đáu mong có một ngày gặp lại anh, nhưng sao thời gian cứ trôi qua mà tôi không có chút manh mối gì về anh, nếu ở đâu đó trong thành phố này tôi mong anh có cuộc sống tốt đẹp, vợ hiền con ngoan, công việc ổn định, mạnh khoẻ, gặp nhiều điều may trong cuộc sống. Lần nữa mong anh thật hạnh phúc.

“Bé” của anh ngày nào.

NTG

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX