HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Nguyễn Hồng Tươi

Ngày đăng: 05/11/2013

Em không biết mình sẽ viết như thế nào và bắt đầu từ đâu nữa. Thời gian trôi qua đã 8 năm, nhưng nỗi ân hận vẫn day dứt mãi trong lòng không nguôi. Ngày xưa em đã làm tổn thương một người, làm cho người đó đau đến mức phải rơi nước mắt, còn em thì dửng dưng. Để rồi sau đó em rất hối tiếc vì mình đã đánh mất đi người đàn ông tốt trong cuộc đời mình, chỉ vì sự nông nổi và bồng bột của tuổi trẻ.

Năm 2002, em xuống Sài Gòn học trường Trung cấp Văn thư lưu trữ TW2 ở Gò Vấp. Cùng dãy nhà trọ em có quen một người tên là Nguyễn Duy Phong. Quê của anh ở tận miền Trung, Ninh Thuận – Bình Thuận xa xôi. Anh hiền như chính cái nắng, cái gió của miền quê này, và tình cảm của anh dành cho em cũng thật thà như nắng gió. Không có cái gì mà anh không chìu theo ý em, đi làm về rất mệt nhưng anh cũng không ngại chở em đi chơi vòng quanh thành phố, đi thăm cậu em trai của anh học Đại học ở trường Đại học Kinh tế. Anh vui vẻ đưa em đi thăm và giới thiệu em với bạn bè của anh. Ngày lễ anh không quên gửi tặng quà cho em, những câu chuyện vui anh kể về gia đình anh, bà nội anh ăn trầu trông rất ghê, anh hay bị bà nội mắng vì anh chê bà nội ăn trầu, về ba mẹ anh hiền từ và phúc hậu.

Anh hiền và hát rất hay, nhưng chỉ vì một chút nông nổi của tuổi trẻ, em đã không biết trân trọng tình yêu đó. Anh lên nhà chơi, em ghẻ lạnh và hất hủi anh. Để rồi khi anh đã rời xa em thì trong lòng của em đầy hối tiếc. Ông trời đã thật công bằng, đã để cho em phải nếm trải những tổn thương người đàn ông khác mang đến cho em, như em đã từng làm anh tổn thương. Những người đàn ông mà em quen sau này, họ luôn luôn không nhớ hôm nay là sinh nhật em, hôm nay là 8/3, hôm nay là ngày em đi khám sức khỏe… Họ chối từ câu hỏi của em về người thân của họ, vì họ không muốn chia sẻ với em, vì họ đã có người yêu, vì họ đã có vợ, vì em không tồn tại trong họ, vì họ không bao giờ muốn tới nhà em chơi, và em đã rơi nước mắt vì họ.

Trong suốt mấy năm qua, em đã đi nhiều nơi ở thành phố để tìm anh, chỉ cần bạn bè nói là nhìn thấy anh ở đâu, em không ngại đi tìm. Không đêm nào em ngủ được, và em đã bị chứng mất ngủ suốt những năm tháng dài đầy ray rứt và ân hận trong lòng.

Có lẽ bây giờ anh đã có vợ và có một gia đình êm ấm, nhưng em vẫn mong gặp lại anh dù chỉ một lần để nói với anh lời xin lỗi. Người phụ nữ nào đó đang được ở bên cạnh anh hãy trân trọng giây phút quý giá đó. Các bạn gái trẻ đang yêu hãy nghe lời khuyên của tôi, đừng quá nông nổi mà đánh mất đi hạnh phúc của cuộc đời mình. Tôi đã mất cả cuộc đời này đi tìm hạnh phúc mong manh, và tìm lại dĩ vãng đã đánh mất.

Có những đêm thật dài, nghe gió mùa đông se lạnh lùa qua song cửa, lòng đau se sắt đầy hối tiếc, áp mặt vào tường khóc sụt sùi trong bóng tối, vì những lỗi lầm của mình nhưng tất cả đã hết rồi.

Nguyễn Hồng Tươi

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX