HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Nguyen Chuyen An

Ngày đăng: 06/11/2013

Tôi hiện đang ở California – USA. Tôi đã sang Mỹ định cư được tròn 20 năm, nhưng có lẽ cái lãng mạn của tuổi học trò và sắc hoa phượng đỏ rực mỗi độ hè về vẫn làm tôi xao xuyến không nguôi, vì thế tôi luôn nghĩ về quãng thời gian áo trắng ngây thơ, vô tư ấy. Kỷ niệm tuổi học trò đẹp lắm, nhưng song song đó tôi vẫn khắc khoải, nuối tiếc vì vẫn chưa nói được một lời “Xin lỗi” cùng người thầy chủ nhiệm năm lớp 4 của tôi ở trường tiểu học Bình Gia (gần sân Tao Đàn) ngày ấy. Thầy tên là Nguyễn Chiêu Linh, có thể năm nay Thầy đã 70 tuổi hơn rồi, và ở tuổi này chắc Thầy không còn nhớ đến đứa học trò này là ai trong bao nhiêu ngàn đứa học trò Thầy đã dạy. Nhưng tôi, một đứa học trò 30 năm về trước đã ngỗ nghịch, lỡ miệng nói mà chưa kịp suy nghĩ, thì vẫn nợ Thầy một lời xin lỗi.
Thưa Thầy, con đã dại quá khi không chấp nhận số điểm Thầy cho, con cứ nghĩ ngày ấy mình giỏi và đáng được số điểm là 9, 10 thay vì với con số 8 mà Thầy đã khoanh tròn trên trang giấy thủ công của con. Con đã sai và buộc miệng cãi lại Thầy. Cho dù sau đó Thầy không hề giận con, và nhỏ nhẹ giải thích, nhưng con vẫn cứng đầu cúi gầm mặt chấp nhận mà không hề xin lỗi. vài năm sau đó, con vẫn khắc khoải khi đã chuyển sang trường mới, mà lòng vẫn thấy nợ Thầy một lời xin lỗi. Và mãi đến bây giờ, sau 30 năm con đã trở thành một người mẹ thì món nợ này con vẫn chưa thưa được cùng Thầy: “Thầy ơi! Con xin lỗi!”. Con kính chúc Thầy luôn dồi dào sức khỏe, và kính mong Thầy nhớ ra được đứa học trò ngỗ nghịch này, và nhận nơi con sự hối hận cùng lời nói “Xin lỗi Thầy!”.

Nguyen Chuyen An

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX