HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Ngoc Hang

Ngày đăng: 05/11/2013

Thân gừi thay lời muốn nói.
Nhân chủ đề của tháng “Tìm nhau” em muốn kể về câu chuyện của em. Không phải vì em muốn được đọc những dòng tâm sự của mình cho mọi người nghe. Nhưng thông qua chủ đề lần này em muốn được tìm lại một người bạn của mình. Một người  mà cho đến tận bây giờ em vẫn không thể quên được.

Nói câu chuyện này ra thì thật là buồn cười thay lời muốn nói ạ. Em với bạn  học chung với nhau từ hồi cấp 1, nói thật thì em thích bạn từ hồi đó và cho tới tận bây giờ em cũng không thể định nghĩa cái tình cảm đó là cái gì nữa. Có quá ảo tưởng không khi mình đi thích một người mà khi mình chỉ còn là một đứa con nít. Mà thay lời muốn nói cũng biết là thời của em chẳng giống như bây giờ. Chuyện con nít thích nhau rồi còn viết thư “ tỉnh tò” rồi “hun” nhau trước lớp rồi còn lấy điện thoại chụp hình quay phim lại. Thật là ngớ ngẩn và khó chấp nhận được. Còn thời của em thì nói thích bạn này bạn kia thật là đã là một chuyện điên rồ lắm rồi. Vậy mà em thích con người đó thay lời muốn nói. Em cũng không hiểu được mình nữa. Ngay cả khi em là một cô bé học lớp năm. Em không nhớ rõ được mình đã mang theo tình cảm này bao lâu rồi. Năm lớp năm có quá nhiều kỉ niệm làm em không thể quên được, em với bạn đi thi học sinh giỏi rồi tham gia sinh hoạt đoàn cùng chung lớp bồi dưỡng học sinh giỏi, nhưng thực sự lúc đó em nhút nhát lắm thấy bạn nói chuyện chơi đùa với mọi người mà em chỉ có ngồi im một  chỗ rồi nhìn theo mà thôi. Rồi những lần đi học về bọn bạn em lại rủ nhau vào nhà đứa này đứa kia chơi. Hôm đó em không hiểu sao mà thiếu xe đạp, em lại ngồi cùng xe với bạn. Khổ một nỗi là xe đạp của bạn là xe đạp sườn ngang như xe thể thao vậy thế là em ngồi trọn trong lòng của bạn. Vì em nhỏ nhắn trong khi bạn lại tròn trĩnh  nên ngồi lên xe nhìn như bạn ôm trọn em vào vậy. Lúc đó em cũng chưa có gì đặc biệt cả chỉ thấy kì kì thôi.

Cuối năm cấp 1 em chọn học trường cấp 2 gần nhà còn bạn thì thi cấp 2 vào trường chuyên của thành phố, nhưng chẳng ai trong lớp biết cả đến khi bạn đậu rồi thì mẹ của bạn chở bạn đến nhà tôi và mời tôi đến dự tiệc chiêu đãi mừng bạn đậu trường chuyên. Đến lúc đó tôi mới cảm nhận được là mình sẽ không còn học chung với bạn nữa, trước đó tôi cứ nghĩ bạn sẽ học chung trường với tôi nên tôi chẳng suy nghĩ gì cả. Đến bữa tiệc chiêu đãi đó tôi mới thấy mình thật buồn, trong khi tôi mới là cô bé lớp 5 thôi. Chưa biết gì về tình cảm thế vậy mà đây là lần đầu tiên tôi thấy buồn khi không còn được học chung với bạn. Tôi cứ nghĩ đó chỉ là môt đứa con nít ngưỡng mộ bạn thôi. Nhưng tôi không hiểu nổi cuộc sống này. Nói xa thì xa mà nói gần thì gần. Nhà tôi với nhà bạn chỉ cách nhau chừng một cây số thôi. Muốn gặp mặt thì chỉ việc đạp xe chừng 5 phút là đến. Thế mà mười năm nay tôi chẳng thể nào làm được điều này. Lúc nhỏ thì không nói nhưng đến khi lớn tôi cũng thể biết được tai sao mình lại không thử một lần. Biết đâu tôi lại gặp bạn. Nhưng khi gặp bạn rồi tôi sẽ nói gì với bạn bây giờ. Có quá ngớ ngẩn không khi mình làm điều này. Tôi cứ nghĩ như thế. Đó là suy nghĩ của tôi lúc này thôi còn trước đây tôi chẳng bao giờ nghĩ đến.

Cho đến một ngày tôi lại gặp lại bạn trên công viên Biên Hùng. Lúc đó chúng tôi cùng tham gia ngày hội của những bí thư Chi Đoàn. Tôi không dám lại gần bạn, né đi ánh mắt của bạn, cũng lẩn lẩn vào đám đông và dõi theo bạn. Tôi không dám đối diện với bạn, tôi sợ hình dáng của mình không phù hợp đứng bên cạnh bạn. Ba năm tôi cũng thay đổi nhiều và bạn cũng thay đổi nhiều, bạn cao lên hơn hẳn, nhưng tính cách của  bạn vẫn thế, vẫn không thay đổi trong khi tôi cũng thay đổi khá nhiều về đặc biệt là ngoại hình. Chính điều này làm tôi thấy ngại ngùng khi đứng trước mặt bạn. Tôi tưởng sau cuộc gặp gỡ vô tình đó có lẽ chúng tôi sẽ không còn dịp gặp nhau nữa. Nhưng trời xui đất khiến thế nào bạn lại gặp mẹ của tôi và bạn hỏi thăm tôi. Lần đó mẹ tôi đã kể cho tôi nghe. Tôi hỏi mẹ sao bạn lại nhớ mặt mẹ tôi trong khi bạn mới gặp có mấy lần. Thế mà bạn còn nhận ra mẹ tôi mà còn hỏi thăm tôi nữa chứ. Không phải vì chuyện này mà tôi lại thích bạn. Mà từ lúc nào tôi luôn nghĩ về bạn, luôn muốn gặp lại bạn, cấp 2 rồi cấp 3 tôi chẳng quen ai. Lúc nào tôi cũng muốn biết những thông tin về bạn. Tôi không thể định nghĩa cái tình cảm đó? Yêu ư? Hay là thích? Hay là ngưỡng mộ? Tôi cũng không biết nữa. Không ai có thể cho tôi môt lời giải đáp chính xác cho thứ tình cảm này ư?

Tôi cứ tưởng vào đại học rồi thì tôi sẽ có thể quên được bạn nhưng khi đọc kết quả thị đại học vô tình tôi lại thấy tên bạn trên đó tôi lại thử lên mạng tìm xem thông tin có phải đúng bạn không mà đúng thật, đúng ngày sinh của bạn cũng đúng  nơi sinh luôn. Thật không thể tin nổi. Tôi lại có chút thông tin từ bạn. Chỉ nhiêu đó thôi mà tôi cảm thấy vui biết nhường nào. Như bắt được vàng vậy. Tôi lại có chút thông tin về người bạn của mình. Rồi sau lần đó tôi bận học rồi bận đủ thứ chuyện trên Sài Gòn tôi quên mất bạn của tôi. Bẵng đi một thời gian tôi lại tưởng mình đã quên đi bạn mất rồi. Nhưng khi tôi bắt đầu quên bạn thì lại có thông tin về bạn. Tôi không thể hiểu được cái cuộc sống này nữa. Từ trước tới giờ tôi rất sợ phải đi ngang qua con đường về nhà bạn vì con đường này mang lại cho tôi bao nhiêu là kỉ niệm, gợi cho tôi nhớ về bạn. Thế mà tết vừa rồi tôi lại đi ngang qua con đường đó vào nhà bạn của tôi ăn tiệc. Con đường đó, đã lâu lắm rồi tôi chưa đi qua lần nào cũng đã mười năm hơn rồi ấy chứ bây giờ tôi đã là sinh viên đại học năm 3 rồi. Không  thể tin vào cái số phận, khi tôi đi ra thì chiếc xe hơi của nhà bạn đi vào, lúc đó không hiểu sao tôi lại quay mặt đi nơi khác. Tôi không biết đó là xe nhà bạn cho đến khi bạn của tôi nói đó là xe của nhà bạn. Nhà của bạn bây giờ không phải ở đó nữa mà là ngoại của bạn.Nếu trước đó tôi có vào kiếm bạn cũng không gặp. Nhà bạn đã chuyển lên Thành phố lâu rồi. Lúc đó thì tôi mới biết được điều này. Bao nhiêu lâu tôi tìm kiếm bạn cứ mãi trông ngóng tin tức từ bạn ,mà tôi đâu có biết bạn chuyển đi nơi khác. Tôi cứ tưởng bạn ở đó nhưng tôi không dám vào nhà bạn. Khi bạn tôi kể về bạn lòng tôi lại rạo rực một cái cảm xúc gì đó mà lạ lắm, bao nhiêu thứ cảm giác thật khó hiểu đan xen. Bao nhiêu lâu rồi nó bị dồn nén bây giờ đến lúc nó bộc phát ra. Tôi cứ mong quay lại cái thời khắc đó. Nếu lúc đó tôi không quay đi chỗ khác có lẽ tôi đã gặp bạn có lẽ tôi đã không như bây giờ tôi không phải suy nghĩ nhiều về bạn như vậy. Có lẽ tôi không thấy hối tiếc có lẽ lúc đó tôi có thể giải tỏa được những thứ tình cảm mà trước giờ tôi dành cho bạn. Tôi không hiểu nó đã tồn tại trong tôi bao lâu rồi khi nào tôi muốn quên đi thì bạn lại hiện hữu trong tôi bất cứ giây phút nào tôi lơ đễnh một chút là tôi lại hình dung ra con người bạn. Tôi đã từng quên bạn nhưng chỉ trong một khoảng khắc nào đó thôi còn hầu như bạn luôn ở đâu đó trong góc trái tim tôi, Trái tim tôi một nữa giành cho ba mẹ tôi, còn nữa còn lại gần như bạn ngự trị gần hết rồi. Tôi không biết tại sao bạn lại chiếm một vị trí lớn như thế trong tôi nữa, tôi không biết tại sao bạn lại để lại trong tôi nhiều thứ tình cảm đến vậy trong khi tôi chỉ học chung bạn có năm cấp 1 mà thôi. Một đứa con nít thì biết gì đâu ấy vậy mà tình cảm đó đã theo tôi hơn mười năm nay từ nhỏ xíu cho đến khi tôi trưởng thành là một cô sinh viên đầy nhiệt huyết mà cũng chan chứa tình cảm. Tôi không hiểu được mình nữa. Tôi chỉ muốn được gặp lại bạn một lần một lần để biết bạn bây giờ thế nào, bạn sống ra sao, bạn có hạnh phúc không, bạn có đạt được ước mơ của mình không. Và kể cho bạn nghe về tôi của hiện tại về cuộc sống của tôi về mọi thứ.

Đã từ lâu tôi muốn thực hiện điều này rồi. Nhưng sao mãi tôi không thể nào biết chính xác bạn đang ở đâu. Tôi chỉ biết bạn qua những thông tin từ những người bạn quen biết, một ít thôi. Nhưng một ít thông tin đó mà có thể làm tôi vui cả ngày. Ít ra tôi còn biết bạn thế nào. Bây giờ tôi thay đổi nhiều lắm rồi không biết bạn  có nhận ra tôi không mà có lẽ giờ tôi cũng không nhận ra bạn được nữa rồi, 8 năm một khoảng thời gian khá là dài. Năm nào sinh nhật của bạn tôi cũng tự chúc mừng trong bụng mình “Happy birthday to Sang”, “chúc bạn đủ”, “hạnh phúc nhé bạn của tôi ơi”.

Mà thay lời muốn nói có biết không đó là tình cảm của riêng tôi thôi. Chẳng ai biết đâu trừ mấy đứa bạn thân của tôi. Nhưng cũng chỉ biết là tôi từng thích bạn thôi. Chứ chẳng ai biết được tôi lại dành nhiều tình cảm cho bạn vậy đâu. Mà ai cũng nghĩ tôi quên bạn lâu rồi. Nhưng người ta bảo: “ càng cố quên thì lại càng nhớ”. Quả thực đúng với tôi. Chẳng khi nào mà tôi quên bạn được. Lúc nào cũng nhớ tới bạn nhớ đến những kỉ niệm thời học sinh. Nhớ lắm đấy nhưng có làm được gì đâu. Mà bạn sẽ nghĩ gì với những tình cảm của tôi chứ. Bạn sẽ cảm nhận thế nào? Tình cảm đó tôi vẫn chưa tìm được câu trả lời. Bao nhiêu người đến với tôi nhưng tôi lại không chọn ai tôi chọn bạn, một người chỉ bằng trí nhớ và một ít thông tin vụn vặt thôi. Nhưng tôi chỉ cần bấy nhiêu đó là đủ. Một người bạn trong tuổi thơ tôi. Một người bạn cho tôi bao nhiêu kỉ niệm cho tôi thấy được những cái cảm xúc thật lạ. Chỉ một lần gặp lại, chỉ một lần thôi nhé.

Thay lời muốn nói có hiểu được trái tim tôi không? Tôi đã mong gặp lại bạn biết bao nhiêu lâu rồi thời gian đủ để nuôi lớn một con người. Khi đọc được chủ đề tháng tới của Thay lời muốn nói tôi đã mừng thầm trong bụng biết đâu tôi có thể gặp lại bạn của tôi. Biết đâu lại có môt kỳ tích xảy ra trong cuộc đời tôi, biết đâu tôi sẽ giải thích được điệu nhảy của trái tim tôi. Biết đâu tôi có thể tìm được một người bạn và hơn một người bạn chứ. Mặc dù tôi biết thật là khó mà chấp nhận được cái điều vô lý này. Thật khó để ai hiểu được tình cảm của tôi đó là gì? Tôi chỉ mong gặp bạn một lần thôi hoặc chỉ một thông tin về bạn. Có lẽ đến bây giờ tôi nên quên bạn đi, không nên trong đợi ở một thứ xa thực tế như vậy và còn có nhiều lựa chọn cho tôi. Tôi hai mươi mối khác với tôi của một đứa bé 5 tuổi. Có lẽ tôi sẽ quên bạn cho dù vậy bạn vẫn ở đâu đó trong trái tim tôi, một ngăn nhỏ thôi cũng có bạn. Cho dù chương trình này tâm sự của tôi có đến được với bạn không thì tôi đã nói hết được trái tim tôi nói được hết những suy nghĩ mà bao nhiêu lâu tôi chất chứa trong lòng mà bao lâu nay tôi chưa có dịp được bày tỏ. Chưa bao giờ tôi trải lòng mình nhiều như vậy mà cũng chưa bao giờ tôi đủ tự tin để viết nên những dòng tâm sự này cho một người khác đọc. Chỉ vì bạn chỉ vì muốn được gặp bạn mà tôi đã lấy hết can đảm của tôi, tạm gác đi cái lòng tự tôn cao ngất ngưởng để có thể viết nên những dòng tâm sự này cho Thay lời muốn nói. Chỉ mong chương trình cho tôi một dòng nhắn gửi đến bạn: “Ngô Quang Sang ơi, bạn hạnh phúc nhé, vì đâu đó luôn có người luôn quan tâm đến bạn luôn dõi theo bạn cho dù bạn thế nào đi nữa”. Hạnh phúc là nhìn thấy người mình yêu thương hạnh phúc. Cảm ơn bạn vì bạn là bạn của tôi. Cảm ơn vì đã có bạn làm cho cuộc sống của tôi thêm nhiều dư vị khác nhau. Và cảm ơn cả thay lời muốn nói đã  cho tôi đọc được dòng chữ “Tìm nhau” , cho tôi tìm lại được tôi của 10 năm trước cho tôi tìm lại người bạn mà bao lâu nay tôi tìm kiếm. Và tìm thấy nhau trong một phút giây nào đó.
Cảm ơn thay lời muốn nói.

Ngoc Hang

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX