HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Ngọc Hân, Kansas, USA

Ngày đăng: 29/10/2013

Thay Lời Muốn Nói ơi, 39 ngày nữa là tròn 2 năm tôi rời Việt Nam. Sống nơi đất khách quê người, cứ thấm thía cái nỗi đau nhớ quê mỗi khi nhìn mưa rơi. Nhớ Sài Gòn đến quay quắt. Hai năm không quá dài, nhưng đủ để cảm nhận những nỗi đau. Hai năm đánh đổi bằng 2 người thân thiết. Bà Ngoại mất chưa được 100 ngày thì Bố ra đi, sự mất mát không gì có thể bù đắp được. Và người chịu đựng nỗi đau vô bờ đó sâu sắc nhất không ai khác chính là mẹ. Mẹ khóc ngất khi nhìn Ngoại ra đi chỉ qua cái màn hình webcam mà không thể về gặp mặt Ngoại lần cuối, Rồi lại đau đớn nhìn bố ra đi. Bố mất nơi xứ người, lạnh lẻo cô đơn. Nhìn thấy Bố nằm đó, có lẽ đã không còn biết gì, nhưng tôi đau nhói cả tim khi thấy bố nằm đó bơ vơ. Nơi này không họ hàng thân thiết nên người đến viếng tang Bố rất ít. Chỉ là nén nhang thắp cho linh hồn nhưng sao thiếu nó lại thấy lạnh lẽo đến  rợn người. Ngày ấy Bố quyết định rời quê hương đến nơi đất khách quê người vì tương lai chúng con. Nay chúng con đã có công việc ổn định, đã đến lúc báo hiếu cho Bố Mẹ, nhưng sao Bố đã đi xa….

Những ngày này, tôi nhớ Bố biết bao. Tôi sẽ không còn được gọi hai tiếng Bố ơi thân thương nữa. Dẫu biết rằng đời người rồi cũng sẽ trở về với cát bụi. Nhưng sao Bố ra đi quá sớm, tôi chỉ mới 25 tuổi, cảm nhận nỗi đau mất Bố, đau xót lắm Thay Lời Muốn Nói ơi. Ngày nghe tin từ bác sĩ nói BỐ chỉ còn có thể ở cạnh chúng tôi vài ngày nữa thôi. Tối đó, mẹ và em trai ở trong bệnh viện với Bố. Một mình trong căn nhà nhỏ, tôi khóc òa, muốn níu giữ bố mà không được. Nhìn di ảnh Ngoại tôi chỉ cầu xin một điều: “Xin hãy cho con thêm thời gian”。Người rã rời cả đi nhưng tôi vẫn nhất quyết đòi nấu cháo cho cho Bố mặc dù có nhiều người muốn giúp. Vì tôi biết tôi sẽ không còn cơ hội để nấu cháo cho Bố nữa rồi. Hai anh và chị của tôi ở Việt Nam thì khóc đến quên ăn quên ngủ vì không thể gặp mặt Bố. Ngày đó cách đây 2 năm, tiễn Bố ở sân bay, đâu ai nghĩ rằng đó là lần cuối được gặp Bố… Sao Bố ra đi sớm quá, để con còn mãi nỗi đau day dứt, nỗi đau của một đứa con bất hiếu. Từ ngày bố mất, những điều tôi nhớ không phải là những chuyện đã làm Bố vui mà tất cả hiện về chỉ là những lời nói, những hành động vô tình của tôi đã làm Bố buồn nhiều.

Con bất hiếu quá phải không Bố?! Nhìn Bố ra đi trong đau đớn, hình ảnh đó đối với con đó là điều con sẽ khắc ghi mãi trong cuộc đời mình. Con muốn gục ngã, muốn bay về với quê hương, đưa bố về với mảnh đất thân yêu- nơi bố đã sinh ra và lớn lên. Con muốn khóc òa vì tất cả những gì con đang chịu đựng. Nhưng không được….vì bây giờ mẹ cần có con. Chúng con cần phải mạnh mẽ để chăm sóc cho mẹ, phải không Bố?! Con đành nuốt nước mắt vào trong. Những giọt nước mắt không rơi thành dòng lại khiến ta đau hơn rất nhiều. Con nhớ Bố lắm, Bố ơi…. Con chỉ muốn kêu thật nhiều, thật nhiều lần nữa hai tiếng : “Bố ơi…”

Hôm nay đã được 1 tuần kể từ ngày Bố mất, con đã quen với sự thực là con đã mất Bố. Nhưng mỗi đêm Bố vẫn ở cạnh con, trong giấc ngủ của con ….Nếu thực sự có kiếp sau, con xin nguyện được làm con của Bố một lần nữa để có thế báo hiếu cho Bố, để bù đắp lại những lỗi lầm của con. Bố ơi, một ngày nào đó rồi con sẽ đưa Bố trở về với ngôi nhà nhỏ thân thương ở Việt Nam của gia đình mình. Chắc Bố cũng nhớ về nơi đó nhiều như con phải không? Nơi gia đình mình quay quần ấm áp bên nhau. Chỉ mâm cơm với món giá hẹ xào huyết nhưng no đầy tiếng cười. Con nhớ mỗi khi cúp điện, mấy Bố con lại quay quần bên chiếc đèn dầu, Bố dùng tay tạo nên những hình cảnh con nai, con chim….bằng bóng trên tường. Thật đơn giản nhưng lúc đó chúng con đã rất thích thú. Con sẽ đưa Bố về với hai anh và chị. Ngày Bố nhắm mắt vẫn chưa gặp lại được hai anh và chị, con biết đó là điều trăn trở của bố. Bố đâu muốn gia đình mình chia xa nhau đến thế phải không Bố?! Con sẽ đưa Bố, mẹ và cả em nữa, quay về với quê nhà. Rồi sẽ đến ngày đó, Bố ơi, con hứa với Bố.

Mấy hôm nay, tôi lại lên mạng tìm xem lại chương trình Thay Lời Muốn Nói HOA GIỮA ĐỜI, xem lại rất nhiều lần và…khóc. Mặc dù biết rằng chủ đề tháng này là HƯƠNG VỊ QUÊ NHÀ, nhưng tất cả những gì trong suy nghĩ của tôi bây giờ chỉ là Bố. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ để Bố mất nơi đất khách quê người như thế này. Ngày đội chiếc khăn tang trên đầu, nhìn Bố nằm đó cô đơn, lạnh lẽo. Tôi thấm thía hai chữ “Quê nhà” đến tê lòng. Mẹ thì thỏ thẻ với tôi: “Sau này Mẹ có chết hãy để mẹ chết ở Việt Nam”…..

Rồi sẽ quay  về thôi, đó là quê hương, là nhà của mình mà. Sau những bước chân phiêu du mệt mỏi rồi thì ai cũng phải quay về với quê nhà thôi, phải không Bố, phải không Thay Lời Muốn Nói?! Tôi nhớ trong một chương trình của Thay Lời Muốn Nói, TLMN có đọc một bài thơ về trẻ mồ côi, hình như bài thơ có tựa là Mồ Côi. Tôi có tìm lại nhưng không nhớ trong chủ đề nào. Nếu TLMN còn giữ bài thơ ấy thì xin gửi tặng tôi. Cám ơn  chương trình Thay Lời Muốn Nói.

Ngọc Hân, Kansas, USA,

 Ngày 23/04/2012

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX