HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Khán giả TLMN _ Berlin

Ngày đăng: 05/11/2013

Tôi hiện đang sống ở Đức. Cứ mỗi chương trình TLMN lại gợi nhớ trong tôi, nhớ về quê hương mẹ. TLMN ơi, từ đáy long tôi có trút bầu tâm sự với chương trình, với chị Quỳnh Hương. Hãy chia sẻ cùng tôi là người xa xứ đã hơn 20 năm rồi, và tuổi đời đã tròn 60 tuổi. Cuộc đời của tôi ba chìm bảy nổi, sống nơi xứ người với bao mùa tuyết giá, rồi cái giá lạnh trong tôi cũng không kém cảnh tuyết rơi, cảnh âm u mùa đông nới xứ lạ, cả bầu trời toàn màu trắng của tuyết, hoa lá cỏ cây không có một màu xanh. Nỗi nhớ quê, nhớ hiền mẹ da diết, nhớ cảnh chia tay các con tôi. Mẹ quay đi gạt nước mắt – vì cuộc sống, mà tôi đành nhắm mắt ra đi như bao người khác. Hình bóng quê hương cùng mẹ già, ba con thơ còn trẻ dại cứ in đậm trong tôi. Thời gian trôi qua, rồi một ngày tôi định về quê thăm mẹ, sum họp gia đình cùng ba con tôi, rồi thoáng qua mau thời gian tôi lại ra đi, rồi nỗi nhớ con tôi da diết. Tôi đã khóc, có đêm ướt cả gối, rồi cuộc đời tôi nước mắt không mấy khi nguôi, vui ít buồn nhiều, vui là các con tôi đã lớn khôn, và tôi lo đoàn tụ gia đình ở Đức, chồng tôi và 2 con sang. Con lớn tôi đã 37 tuổi, có gia đình và 3 con., con thứ 2 ở Việt Nam cũng có gia đình, con thứ 3 cũng ở Đức với tôi. Chồng tôi qua đây được 7 năm thì qua đời do 1 cơn đau tim. Nỗi buồn vô tận lại ập đến đầu tôi, rồi cảnh đời mẹ con tôi sống ở xứ người (mẹ quá con côi). Con út tôi mới 23 tuổi mất cha, sự mất mát thiệt thòi quá lớn với các con của tôi. Tôi là mẹ không còn đủ sức để bươn chải như trước nữa. Cũng may trời thương tôi có ba đứa con đến giờ đều có gia đình rất hạnh phúc (có trai có gái), tôi chỉ có 3 cô thôi. Tôi ở xứ người, thi thoảng cũng viết bài ca ngợi về gia đình Việt Nam mình, gửi về hội từ thiện người Việt Nam ở mấy nước, ngày Phật Đản chủ đề nói về cội về nguồn của Việt Nam mình cho thế hệ sau nối tiếp.

Quê hương tôi có 4 mùa tuyệt đẹp
Xuân hạ thu đông mỗi mùa về
Hai mùa lúa chín đẹp đồng quê
Hoa phượng nở mùa hè đã gọi
Lá vàng rơi báo hiệu mùa thu về
Gió bấc mùa đông rồi sắp tới
Mưa phùn thăm thẳm đổi xuân sang
Nhớ quê, nhớ mẹ cảnh xa vời
Quê hương chỉ một mà thôi
Mẹ hiền chỉ một ở đời không hai
Mẹ là dòng sông quê trong mát mãi
Tắm mát đời con suốt cuộc đời
Tình mẹ
Con ở nơi xa luôn nhớ mẹ
Những lúc lệ nhòa bong mẹ xoa
Tình yêu của mẹ mãi mặn mà
Sưởi ấm lòng con lúc xót xa
Con rất sợ đến 1 ngày nào đó
Bông hồng kia không còn rực đỏ nữa
Áo con cài bông hồng trắng thảm thê
Ngọn đuốc đời mẹ dắt con đi
Đừng để con đi nửa vời đã tắt
Nơi xứ người con phải khóc gọi Mẹ ơi!

Rồi đời tôi lại một lần đẫm lệ rơi, khóc gọi cha gọi mẹ khàn hơi, khô nước mắt, chỉ sáu tháng thôi chồng tôi lại qua đời.
Nghiệt ngã cuộc đời ơi sao thế,
Lệ mãi vẫn rơi buổi xế chiều
Tay lái rã rời lòng hiu quạnh
Lênh đênh trống trải bao sóng gió nơi xứ người.

Khi tôi còn nhỏ, nhưng bao bữa đói bữa no cùng cha mẹ, đàn em nhỏ, khoai sắn thay cơm, mẹ tôi chịu bao sóng gió. Một nắng hai sương, đôi vai gầy trĩu nặng tình con. Mỗi lần úng lụt thì toàn dân mang nạn đói. Mẹ tôi kể có bữa ăn cháo thay cơm, cần có nghiêng tay gạo, mấy củ su hào, một gàu nước lã, mấy hạt muối là xong.

Cũng một lần nổi lửa
Bụng con không đói nữa
Sao lệ mẹ vẫn rơi…

Một lần tôi cùng cha mẹ bữa đói bữa no nhưng vẫn ấm lòng vì có nghĩa cha tình mẹ, tình quê hương, nhớ lũy tre làng bao kỷ niệm khó quên, nhớ buổi chiều tà xế bóng, nhớ mái đình làng, nhớ ánh trăng thu rằm tháng 8. Nói về quê mẹ của mình còn nhớ nhiều nhiều lắm. Quê hương là tất cả trong tôi, như mẹ hiền chỉ có 1 mà thôi, quê hương là cội là nguồn của mọi người, ai ai cũng vậy.

Khán giả TLMN _ Berlin

 

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX