HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Khán giả TLMN

Ngày đăng: 05/11/2013

Mong tìm lại anh!

 Vậy đó mà 4 năm rồi tôi không còn gặp lại anh, không còn một thông tin nào về anh. Chẳng phải anh biến mất khỏi tôi, chẳng phải anh bỏ mặc tôi mà chỉ vì cái tính trẻ con của tôi mà tôi mất anh. Ngày chia tay, tôi xóa bỏ hết tất cả những cái gì thuộc về anh. Tôi muốn anh sẽ không còn tồn tại trong tôi, tôi muốn anh sẽ mãi mãi chỉ là quá khứ. Nhưng có được đâu, dù tôi đã xóa bỏ tất cả nhưng hình ảnh của anh, những ký ức về anh vẫn vẹn nguyên trong tôi như mới ngày hôm qua.

Viết cho chương trình vì mong trên sóng của VTV4 anh sẽ xem được và liên lạc lại với tôi. Tôi nhớ anh nhiều lắm, mong anh nhiều lắm, dù chúng tôi ở quá xa nhau.

Một ngày tháng 7 trời mưa, đang lang thang trên yahoo chat thì có một cái nick nhảy vào nói chuyện với tôi. Lịch sự tôi chào hỏi và nói chuyện lại. Sau vài câu xã giáo tôi biết người đang nói chuyện với tôi tên là Lê Học Đức, 20 tuổi và đang định cư bên Đức với gia đình. Tôi và người đó nói chuyện cũng nhiều, người đó kể tôi nghe nhiều chuyện bên một đất nước xa xôi, nói về cuộc sống của kiều bào ta bên đó. Rồi tôi cũng kể cho người đó nghe những chuyện ở nước ta nói chúng là đủ thứ chuyện. Cuộc nói chuyện cứ kéo dài, kéo dài mãi cho đến khi tôi phải về nhà vì ngoài trời đã tối. Lúc ấy, hiếm nhà nào có mạng ở nhà vì còn khá khó khăn, muốn chat chit hay tìm tài liệu đều phải vào tiệm.

Hình như Đức vẫn chưa muốn cuộc nói chuyện kết thúc nên xin tôi số điện thoại. Tôi cũng cho để xong chuyện mà về. Tôi chẳng quan tâm mấy đến con người tên Đức mà tôi nói chuyện nãy giờ, tôi luôn nghĩ ai lại dư tiền mà gọi từ Đức về Việt Nam cho một người quen nhau trên mạng.
Vậy nên tôi chẳng mấy quan tâm, vậy mà vừa về đến nhà thì chuông điện thôi tôi báo có cuộc gọi đến. Tôi nhìn lên màn hình thì một số lạ ơi là lạ 0049…rồi nguyên một dãy số phía sau. Tôi nghe máy thì ra là Đức, Đức lại hỏi tôi chuyện gia đình, chuyện học hành và định hướng nghề nghiệp. Tôi cũng thấy hay hay nên nói với Đức đến tận 3 tiếng đồng hồ. Trời ơi, không ngờ ông ấy lại nhiều chuyện đến vậy mà lúc đấy mình cũng có kém gì đâu. Nghĩ lại thấy cũng buồn cười. Vậy đó mà cứ điện thoại qua, điện thoại lại và thân nhau hồi nào không biết.

Khi chúng tôi quen nhau được 5 tháng thì Đức mới kêu tôi gọi Đức bằng anh. Mà nghĩ cũng đúng, Đức hơn tôi 1 tuổi mà nhưng vẫn thấy ngại làm sao. Nhưng cũng từ hôm ấy tôi kêu anh phải hạn chế gọi điện thoại cho tôi và phải viết thư, tôi thích viết thư vì có những cái không nói trực tiếp mà chỉ qua những cánh thư mới trải hết lòng mình được. Vậy đó mà những cánh thư qua, cánh thư lại đã dần gắn kết chúng tôi lại với nhau.

Tôi nhớ ngày đó khi nhận được thư anh, tôi liền ngồi nghiền ngẫm lá thư rồi viết lại cho anh, viết mà không biết nói gì nên viết rồi để đó không gửi. Mấy ngày sau lại có ý, lại ngồi viết lá thư khác. Mấy hôm sau lại viết lá khác. Không thấy tôi hồi âm nên anh nhắc. Tôi phân vân không biết gửi lá nào, lá thứ 1 hay lá thứ 2 hay lá thứ 3. Thế là tôi lấy cả 3 lá bỏ vào phong bì và gửi cho anh. Nhận được thư tôi anh còn chọc là bộ em muốn anh đọc thư em mà không làm được gì àh? Tôi cũng không biết nói gì, có lẽ mình ngố quá.

Thấm thoát mà quen nhau được 1 năm. Một năm ấy chúng tôi luôn giữ liên lạc quan thư, qua mạng và có được mấy lần anh về Việt Nam. Tôi nhớ hôm ấy anh gọi điện thoại nói chuyện gần 3 tiếng đồng hồ. Nói rồi hết cái để nói, hai đứa cúp máy đi ngủ. Tôi vừa định vào giường thì lại có điện thoại và số của anh. Tôi nghĩ bụng “mới nói chuyện cả buổi còn gọi cho vậy trời?”. Vừa nghe máy thì đầu dây bên kia chỉ nói “anh yêu em” và cúp máy. Tôi bất ngờ không biết nên phản ứng như thế nào khi anh làm vậy, nhưng cũng không làm được gì đành thôi. Sáng sớm hôm sau anh lại gọi tôi và hỏi là tối qua có nghe anh nói gì không? Tôi nói có và hỏi anh sao nói vậy? Anh chỉ nói là anh nói từ tấm lòng anh và mong tôi chấp nhận.
Vậy đó mà chúng tôi yêu nhau.

Từ ngày yêu nhau, tôi hay gọi anh là “Ớt kiểng”, còn anh hay gọi tôi là “bé cưng” hay “Hột vịt lộn”.
Tôi và anh quen nhau một cách vô cùng tình cờ và cứ nghĩ chỉ là thoáng qua bởi  ai cũng nghĩ rằng chát chít chẳng ai nói thật. Nhưng lúc ấy, một đứa khù khờ như tôi làm sao biết nói dối. Cũng có thể sự ngây thơ đến khù khờ ấy đã đánh cắp được trái tim của một kẻ đa tình như anh. Những dòng tin nhắn, những cuộc điện thoại đường dài kéo dài hàng giờ dường như đã là sợi dây vô hình kết nối tôi và anh lại với nhau.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại quen anh, một người cách tôi đến một phần tư quả đất. Phải chăng cái thơ dại, cái tò mò đã vô tình kéo tôi đến gần anh hơn để một ngày tôi lại vô tình biết và hiểu rằng tôi yêu anh, yêu cái chân thành đến ngốc nghếch của anh.
Chàng ngốc ấy đã gieo vào lòng tôi một tình yêu đối với những cơn mưa vì anh hay bảo “cơn mưa sẽ là chứng nhân tình yêu anh dành cho nhóc đó” và cũng chính anh đã hát tặng tôi bài hát “Cơn mưa bắt đầu tình yêu”. Đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận những cơn mưa không bao giờ lạnh lẽo cả vì anh luôn bên tôi, luôn truyền cho tôi cái hơi ấm.
Chỉ có vậy thôi mà chúng tôi quen và yêu nhau hơn 2 năm với chiếc điện thoại và một cái máy vi tính nối mạng. Tôi lúc nào cũng tự an ủi anh chỉ cách tôi 1 khoảng rất ngắn. Mà ngắn thiệt mà, lúc thì chỉ cách nhau 1 cái điện thoại, khi lại cách nhau một cái màn hình vi tính. Đến tận bây giờ, ngẫm lại tôi cũng chưa biết tại sao tôi yêu anh, tại sao tôi mất anh và tại sao tôi lại chờ anh?

Vẫn còn nhớ những lần anh về Việt Nam, chúng tôi gặp nhau dưới những cơn mưa lất phất của Sài Gòn. Tôi và anh lại vào một góc quán quen mà ở nơi đó ghi lại những cảm xúc vui, buồn, nhung nhớ và cả giận hờn tôi dành cho anh. Sakura là nơi mà tôi và anh hay vào vì mỗi khi nhớ anh, tôi lại vào đây và y như rằng chỉ 10 phút sau đó anh lại gọi điện thoại cho tôi. Nên có lẽ không nơi nào ghi dấu những kỷ niệm tình yêu chúng tôi bằng nơi đây.
Tôi hạnh phúc biết bao khi song bước cùng anh trên những con đường rợp bong mát của Thành phố than yêu này. Và còn hạnh phúc nào bằng khi được ngồi trên lưng anh, được tựa đầu vào vai anh để cảm nhận hơi ấm từ anh truyền sang tôi. Khi mới quen, anh hỏi tôi thích gì nhất? Tôi vô tư như một đứa trẻ con trả lời “thích anh cõng nhóc đi chơi”. Vậy là hôm nay anh đã làm được điều tôi mong muốn nhất và dường như nước mặt trực trào ra nhưng may mắn tôi kiềm nén được. Nhưng đó sẽ là những giọt nước mắt hạnh phúc anh àh! Nhóc hạnh phúc khi được ở bên cạnh anh lắm.

Nhưng trớ trêu thay, ở đời mấy ai biết trước được chữ ngờ và tôi cũng vậy. Lần ấy tôi đón anh về cũng trong một cơn mưa nặng hạt của Sài Gòn. Chúng tôi lại nắm tay nhau đi trên vỉa hè bên cạnh Nhà thờ Đức Bà mặc cho những cặp mắt ngơ ngác nhìn chúng tôi. Nhưng có ai ngờ đó là lần cuối cùng tôi được gần anh, được nắm bàn tay thô ráp vì phải đi làm thêm kiếm tiền về Việt Nam của anh, bàn tay đã không ít lần truyền cho tôi hơi ấm đến nồng nàn.

Tôi như vỡ òa ra khi anh nói lời chia tay, tôi không còn tin vào tai mình nữa, và tôi đã cảm nhận được vị mặn của nước mưa đang hòa lẫn vào trong nước mắt. Tôi vụt chạy như muốn trốn khỏi cái sự thật mà tôi chưa thể nào chấp nhận nó. Tôi chạy như điên như dại, chạy và chạy dù không biết sẽ đi đâu, làm gì? Anh vẫn đứng đó và tôi thấy anh cũng đang khóc. Tôi ghét anh, tại sao anh lại bỏ tôi? Tại sao anh lại nói lời chia tay? Anh rất yêu tôi, tôi cảm nhận rất rõ điều ấy. Vì sao ư? Vì đây là lần đầu tiên anh khóc, lần đầu tiên anh biết vị mặn của nước mắt và vị mặn của tình yêu.

Gần 1 tuần tôi không nghe điện thoại, không trả lời bất kì tin nhắn nào của anh và cũng tránh mặt không muốn gặp anh. Nhưng khi anh nhắn “ngày mai anh bay rồi, nhóc ở lại giữ gìn sức khỏe nha, màu trắng và màu đen là 2 thái cực không bao giờ hòa hợp được đâu nhóc àh! Đừng buồn nữa nhé! Mạnh mẽ lên nhóc của anh.”. Tôi cũng đến sân bay tiễn anh, những lại âm thầm nhìn anh từ một góc khuất, tôi không muốn lại gần vì tôi sợ mình sẽ ôm chầm lấy anh và khóc. Tôi biết anh cũng mong tôi sẽ đến vì cái vẻ lóng ngóng của anh. Nhưng anh ơi! Em không thể đến gặp anh vì em sợ mình không thể xa anh được, em sợ mình yếu đuối lại làm anh không yên lòng khi ra đi. Anh àh! Em vẫn biết chúng ta sẽ có ngày này những em không nghĩ nhanh đến vậy? Thôi thì số phận phải không anh? Chuyến bay đi Liên bang Đức cất cánh trong cơn mưa nhẹ của Sài Gòn và tôi lại âm thầm bước từng bước dưới mưa như ngày nào nhưng hôm nay chỉ khác một điều là bên tôi không có anh.

Vậy là 2 năm rồi anh nhỉ? Tháng 8 lại về với những cơn mưa quen thuộc nhưng sao mưa lạnh quá anh àh? Phải chăng thiếu một cái gì đó, à phải rồi, thiếu một bàn tay, thiếu một bờ vai anh nhỉ? Giờ đây em đã là một giáo viên trẻ, ngày ngày đến lớp bên những đứa học trò thơ dại, anh có lẽ cũng đã có những bước đi vững vàng trong sự nghiệp của mình rồi phải không?

Hai năm qua, em nhận được tất cả tin nhắn của anh nhưng em không trả lời vì không muốn khơi lại vết thương cũ, em vẫn là “hột vịt lộn” của ngày nào và anh vẫn là “ớt kiểng” trước kia. Chỉ khác một điều chúng ta không còn đi chung một con đường và em chỉ còn biết ngắm mưa một mình bên tách cà phê ở một góc quen trong Sakura thôi anh.
Giờ tôi vẫn còn giữ những dòng tin nhắn mà anh gửi cho tôi, tôi yêu anh nhiều lắm.
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:08:24 PM): hi bé cưng, em khỏe không ?
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:08:58 PM): tôi đã cố quên là mình đã nhớ em bao nhiêu lần và đã nghĩ là em đã bao nhiêu lần khóc vì tôi
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:09:15 PM): nhưng tôi không thể
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:09:29 PM): tôi đang làm tất cả cho tình yêu của tôi và em
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:09:47 PM): nhưng tôi… tôi xin lỗi vì đã làm em buồn
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:10:54 PM): tôi.. dù dì thì tôi không muốn biện hộ cho bất cứ cái gì được coi là sai lầm, hay những thứ giống như vậy.. những thứ ngu ngốc tôi đã làm cho em
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:11:07 PM): tôi yêu em nhiều lắm
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:11:30 PM): và tôi… tôi đang có một niềm vui nho nhỏ dành cho em
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:12:22 PM): nhưng rất tiếc, tôi xin lổi. cái giá để trả cho nó lại quá đa81t
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:12:40 PM): quá lâu…
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:13:36 PM): tôi đang đếm từng ngày… không biết là trong vô vọng hay tuyệt vọng nữa
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:13:58 PM): tôi muốn được gặp em, gặp cái tình yêu của tôi
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:15:27 PM): ngay bây giờ…
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:17:04 PM): nhưng cũng có một sự thật thật sự ngu ngốc là tôi đã cố gắng quên là mình đang nhớ em như thế nào
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:17:35 PM): để cho khoảng thời gian ấy đừng dài và day dứt như vậy nữa
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:18:59 PM): Hãy tha thứ cho anh, bé cưng àh
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:20:22 PM): chỉ cần anh có đủ nghị lực kết thúc cái mà anh đã cố gắng làm… anh sẽ đền cho em hết b ao nhiêu giọt nước mắt mà em đã khóc vì anh
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:21:18 PM): anh… hok dám hứa, mà anh chỉ quyết tâm như vậy
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:22:46 PM): hãy cứ tin là ttrong suốt quảng thời gian dài vô vọng ấy, anh chỉ nghĩ tới em, anh đã buốn cho một niềm vui khác. Niềm vui anh sẽ được ôm em trong tay mình
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:23:18 PM): ngày chính anh nói là anh yêu em như thế nào.
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:23:55 PM): thôi anh đi làm nha.
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:28:42 PM): anh không gọi dt cho em bây h dc nữa
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:28:52 PM): máy anh chỉ có thể nghe thui
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:29:14 PM): chắc khoảng tháng nữa anh mới mua máy mơi
Duc Corysa Le H. (6/5/2008 11:29:59 PM): tại hum bữa tức quá anh quăng nó dzô bồn tắm nên h nó mat mát chập n rồi

Mong rằng khi anh nhận ra những dòng tin nhắn này thì hay liên lạc lại với em. Em vẫn chờ và yêu anh.
Ớt kiểng à! Em muốn nghe anh hát bài “Cơn mưa bắt đầu tinh yêu” quá. Em nhớ anh quá.
“HẠNH PHÚC TRONG SỰ KHAM KHỔ”

(Mong chương trình đừng đưa tên mình hay mail của mình lên, mình muốn người đó tự nhớ và liên lạc lại và nhiều lý do riêng mong chương trình thông cảm)

Khán giả TLMN

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX