HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

hoatigon0411

Ngày đăng: 05/11/2013

Người con muốn TLMN gửi dùm con vài lời là một người bạn vừa quen mà con đã vội vàng xa lánh hơn 2 năm rồi. Chuyện là như như thế này.
Một hôm con đang xem tivi thì có tin nhắn tới, thấy số lạ mở ra xem thì đó là một lời làm quen. Con điều tra một hồi mới biết anh ta tên là Tiến học sinh trường Lê Lợi bằng tuổi con. Nhà con và nhà T cách nhau gần 20km, con không biết là ai cả nhưng T lại biết con. Bà mai không ai xa lạ là mẹ con. Bà bán căn tin trường ấy đã cho T biết số điện thoại của con. Lúc ấy con mới học lớp 9 “trái tim non chưa biết rung động vì tình”, con giỡn thôi nhưng thực ra con không biết sao lúc ấy con kì lắm: con lại sợ những lời quan tâm của T dù mẹ con nói T là học sinh giỏi, đẹp trai và tính tình cũng được. Chắc có lẽ con sợ con trai, thiệt trước đó con không hề thích chơi với con trai mà tự dưng bây giờ lại có người lại muốn làm bạn con thấy nó khó chịu sao ấy… Mà con cũng không biết dùng từ sao nữa nhưng TLMN chắc hiểu tâm trạng đó phải không? T thì biết mặt con vì vài lần con lên phụ mẹ nhưng con thì ngược lại do không để ý nên con không biết mặt T, con nói gửi cho con tấm hình đi biết mặt nhau thì dễ nói chuyện hơn nhưng T không gửi thế là con có cớ từ chối không nhắn tin với T nữa. Con nói khi nào gặp mặt mình sẽ nói chuyện nếu không cho D hình. Vậy là vài hôm sau T cứ nhắn tin mà con không trả lời, T điện thoại con cũng không dám nghe… Mẹ con la sao lại đối xử với bạn bè như thế. Con không trả lời nhưng TLMN biết con nghĩ gì không, thật ra con sợ nói chuyện lâu với T, con yêu t thì sẽ xao lãng đi chuyện học hành. TLMN thấy con trẻ con không.

Nhưng chắc cũng có duyên. Có dịp trường con cho học nghỉ học nhưng trường T vẫn học nên con được lên phụ mẹ bán vậy là tui con găp nhau. Cuộc gặp của hai đứa trẻ con mới lớn vui lắm TLMN . Con ngồi đó cầm ổ bánh mì, T nhìn con nhưng không dám mở miêng. Không biết những lời ngon ngọt, trôi chảy lúc nhắn tin đi đâu mất rồi? Con là con gái chẳng lẽ lại mở lời trước thì cũng kì. Thế là con thì cứ cầm ổ bánh mì mà gặm cho đến hết, T cũng không nói. Thời gian thì không thoải mái như tụi con, trống cũng đánh báo giờ vào lớp. Hai cái ra chơi tụi con cũng không đứa nào nói với nhau điều gì. Hôm sau mẹ con hỏi T sao hôm qua gặp nó sao con không nói gì. T nói: D cứ đứng trong quán làm sao con nói. Nhưng trời xui hay sao ấy mà con bị mất sim điện thoại thế là tụi con hết nhắn tin. T có hỏi mẹ con số nhưng mẹ con cũng không biết.

Năm đó trường mới xây lại nên căn tin phải đấu thầu lại nhung mẹ con đấu không được. Vậy là tụi con mất liên lạc. Con nghĩ do tụi con không đủ duyên làm bạn nên thôi. Nhưng bây giờ nghĩ lại không có duyên thì đã không gặp nhau, có người muốn làm bạn với mình thì đã rất quý, nếu ngày ấy con mạnh dạn hơn một chút, suy nghĩ hơn một chút đừng quá e dè thì có lẽ con đã có một người bạn tốt. T cho mình xin lỗi vì sự hờ hững của mình ngày đó. T ơi nếu T vẫn còn muốn có một người bạn như D thì hãy liên lạc với d qua email này “hoatigon0411”. Ai nếu biết T hãy nhắn dùm mình.

hoatigon0411

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX