HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

ĐAN TÂM

Ngày đăng: 05/11/2013

Tôi và “Lão” nhà ở cạnh nhau, không biết từ bao giờ mà tôi với “lão” lại kết thân nhau tới như vậy nữa….Tôi còn nhớ cái ngày mà “lão” dọn về ở gần nhà tôi, khi ấy tôi chỉ mới là một con bé trẻ con 12 tuổi, đen nhẻm xấu xí, còn “lão” thì lớn hơn tôi tới 12 tuổi, lớn hơn cả một con giáp luôn đấy, lão cũng ốm nhom, nhưng được cái da dẻ trắng trẻo hơn tôi, trông giống như một công tử “bột” vậy….

Cái từ “Lão” là biệt danh mà tôi đã đặt cho, cũng tại “lão” mà thôi, tại “lão” quá “đáng ghét” nên mới được tôi đặt cho cái “biệt danh” đó đấy chứ. Lúc đầu, khi mới vừa dọn về tôi và lão có nói được với nhau câu nào đâu, ấy vậy mà sau khi đã “yên vị” trong ngôi nhà mới vài ngày thì lão mới chịu qua bắt chuyện với tôi, nhưng câu đầu tiên của lão làm cho tôi rất “ấn tượng” và tức tới điên người:

– Ê….bé con lọ nghẹ….hihi….Bé tên gì thế nhỉ? Nhiêu tuổi rồi?

– Tui tên gì bộ có liên quan tới “chú” à? Bộ coi “bói” sao mà “chú” hỏi tuổi tui dạ?.

Lão nhăn nhở nhe răng ra cười rồi nói:

– Không phải thầy bói nhưng “chú” muốn biết bé con là con cháu đời thứ mấy của “cô Thị Nở và ngài Chí Phèo” thôi mà, nhìn bé con chú thấy trông “già” trước tuổi sao sao ấy ….hihi.

– Tui “già” tới cỡ nào cũng không bằng “chú” đâu “chú” ơi… nói thiệt lúc đầu nhìn “chú” cứ tưởng “Ba” của tui không hà, nhưng nhìn lại thì giống “bác Hai” của tui nhiều hơn… Bác Hai tui cũng già cũng xấu quắc như “chú” dậy á, nhưng mới chết rồi!…

– Ồ thế à… ba mẹ bé con có nhà không nhỉ? “Chú” muốn gặp họ nhờ tí việc….

Tôi tưởng thật nên trả lời:

– Ba mẹ trong nhà kìa, mà “chú” hỏi ba mẹ tui chuyện gì dạ? Chú nói với tui đi, tui nói lại cho.

– Cũng không có gì, chú tính “nhờ” ba mẹ bé con đi khám mắt cho bé con dùm chú ấy mà, có lẽ bé con bị cận thị cũng “nặng” lắm rồi đó, nên bé con mới “trông gà hóa cuốc” ấy…..

Tôi tức anh ách… thì ra… .đáng ghét:

– Cái “Lão già” đáng ghét, khó ưa quá đi…..

Thế là kể từ hôm đó cái “biệt danh” đó đã “theo” lão cho tới ngày hôm nay. Lúc đầu lão không chịu, còn cấm tôi không được kêu như vậy nữa chứ. Nhưng cuối cùng thì lão cũng phải chịu thua bởi cái sự “lí lợm” và ương bướng của tôi mà thôi. Cứ thế thời gian thấm thoát trôi qua thật mau, bây giờ tôi không còn là một con bé đen nhẻm, ốm yếu và xấu xí như ngày xưa nữa, tôi trắng ra, đẹp ra (mẹ thường hay nói vậy mà….hihi) nước da hồng hào mặn mà hơn xưa nhiều lắm, năm nay tôi cũng đã thành thiếu nữ, tôi 18 tuổi rồi chớ bộ, còn lão thì lót ngót cũng lên hàng “băm” rồi đấy thôi. Tôi và lão vẫn như vậy, vẫn hay trêu chọc, nói mỉa mai nhau, nhưng thật lạ là chúng tôi không hề giận hờn nhau….ý mà cũng có chứ. Có một lần, lão trêu chọc tôi, làm tôi tức tới nỗi la ầm ĩ lên luôn.

Tôi còn nhớ hôm ấy, mới sáng sớm là lão đã qua nhà, nhà tôi và lão thường hay qua lại với nhau rất thân, có thể nói là ngày nào lão cũng có mặt bên nhà tôi hết, vì lão là “bạn thân” của ba mẹ tôi mà, chỉ trừ khi nào lão đi làm mới vắng mặt mà thôi. (Lão là thuyền phó, lão đi lái tàu viễn dương, đi xa lắm, ra tận nước ngoài cơ….mỗi chuyến lão đi là ngót gần 3 – 4 tháng trời mới về, có khi nhanh lắm cũng 1 tháng, nói chung công việc của lão là tùy thuộc theo mỗi chuyến tàu đi xa hay gần mà thôi). Khi tàu về là lão cứ qua nhà tôi suốt ngày, có khi nhậu với ba, có khi uống trà…v..v…

Lúc ấy lão đang uống càfê với ba, vừa thấy tôi là lão chọc liền:

– Trời….con nhà ai mà xấu dữ vậy ta, có cái răng “lòi sỉ” như “bà chằn” ấy….xấu quá, ẹ quá đi….hehe

– Chú vô duyên quá nhe, hồi đó ai cho chú ăn cơm “vỡ lòng” dậy, tui “hận” người đó quá đi….cho chú ăn chi để giờ chú vô duyên thấy ớn luôn á. Răng của người ta là răng khểnh qua cái miệng khó ưa của chú nghe xong muốn nhổ “nó” luôn cho rồi á….bực quá “chời” ơi…

– Hahaha….càng giận càng xấu, đúng là cháu gái 18 đời của “Thị Nở”, tưởng đâu đời thứ 18 này sẽ khác, ai dè cũng như không hà. Nhìn giống răng của con cá sấu chớ khểnh gì trời, con mắt thì xếch ngược, mũi thì mũi “bộp dừa”….hahaha

– Ừa ừa….mắt tui xếch dậy á mà còn to hơn chú, ai như chú mắt nhỏ xíu ti hí giống mắt lươn, mũi tui “bộp dừa” còn đỡ hơn chú, muốn “bộp dừa” như tui cũng không có….thấy người ta hơn mình thì ganh tị hà, người gì mà vô duyên thấy ớn luôn á.

– Gì mà “chì chiết” dữ vậy “bà chằn”, bé con xấu thì chú nói xấu chứ có nói thêm gì đâu, nói đúng sự thật mà, à nghĩ lại cũng tội nghiệp bé con quá đi, đôi lúc sự thật cũng khiến cho con người ta “đau lòng” tới chịu đựng không nổi như bé con cũng không có gì lạ….hehe…lời thật thường hay mất lòng như vậy đó!

– Trời ơi….đồ cái ông khó ưa, thấy ghét….cái đồ, cái đồ “đức cống bình cơ” (Đức là tên thật của lão)….

– ????……(nghe tôi nói lão liền vò đầu, bức tóc có vẻ như không hiểu lắm câu của tôi vừa nói ấy, trông lão lúc đó thật buồn cười)

– Hahaha…..không hiểu à….lão thử nói láy lại coi…hahaha…. “dậy” mà cũng không hiểu….lão ngốc quá đi!.

Sau lời chửi của tôi, tự nhiên lão bỏ về một nước, không thèm nói với tôi một câu…hình như lão giận thật rồi, mà thôi kệ lão đi, ai biểu chọc tôi chi…cho giận luôn. Nói thì nói vậy thôi nhưng tôi biết lão giận tôi không được lâu đâu….Thật vậy….hôm sau lão lại qua nhà tôi…

Bi giờ lão cũng đã thành một người đàn ông đích thực rồi, cao ráo, đẹp trai và phong độ, chỉ cái là hơi đen, cũng tại lão đi tàu hoài nên mới như vậy đó. Lão cũng đã từng yêu, có rất nhiều người yêu nữa là đằng khác, mỗi lần có người đeo đuổi hay lão muốn từ chối ai là lão lại nhờ vả tôi….lúc tôi còn nhỏ, cứ hễ có cô nào hỏi tôi là ai thì lão giới thiệu là con gái út, nghe xong ai cũng “chào tạm biệt” chẳng ai hẹn ngày gặp lại hết…Mà cũng lạ thật nha, lão nói tôi là con gái sao ai cũng điều tin hết vậy, có phải là tại họ ngốc hay là tại bên ngoài lão quá cưng chìu tôi?.

Thật vậy, tuy là không ruột thịt nhưng lão cưng tôi lắm, chìu chuộng tôi đủ thứ y như “con gái” ruột của lão vậy đó (đây chỉ là suy nghĩ của riêng tôi thôi à nha), mỗi khi tôi sang nhà lão chơi thì lão hay tự tay đi chợ, nấu cơm đãi tôi rất nhiều món, lão có một tài lẻ đó là nấu ăn rất ngon, rất khéo tay, chẳng thua gì đầu bếp nhà hàng đâu nha. Có lẽ tại lão ở một mình nên mới giỏi gian quán xuyến được nhiều việc như vậy đó. Tôi cứ hay trêu lão, gọi lão là “bà nội trợ tài ba” nữa đó….

Thời gian cứ như vậy, vẫn trôi tiếp tục….bây giờ tôi cũng đã 31 tuổi, còn lão thì cũng đã 43 tuổi rồi….Nhưng hình như tình cảm trong lão đối với tôi có sự thay đổi rõ rệt…..với lão tôi không còn là một bé con năm nào nữa, lão không còn theo trêu chọc tôi như lúc trước nữa. Bây giờ hễ có cô nào mà hỏi tôi là ai thì lão cứ khư khư trả lời tôi là bạn gái hay người yêu của lão mà thôi. Có lần tôi bực quá tôi la:

– Lão kỳ quá hà, nói bậy bạ lung tung như vậy người ta cười tui rồi sao, sao không nói tui là cháu gái hay em gái gì đó coi được hơn hông, cả làng điều vui vẻ hông, lão nói như vậy thì còn cô nào mà dám nhào vô yêu lão nữa chứ?!

Lão không hề giận mà còn thay vào đó là những lời gợi ý hay ví dụ này nọ, nọ kia, kể cho tôi nghe những câu chuyện về tình yêu đôi lứa nữa chứ…và thật bất ngờ, có một hôm lão hỏi tôi:

– Bé con có biết con gà trống, với gà mái mà tác hợp nhau sẽ ra con gì không nhỉ?. (bây giờ tuy đã lớn hết rồi nhưng cái cách xưng hô giữa tôi và lão cũng chẳng hề thay đổi)

– Con gì thì kệ nó chớ, bộ chuyện của tụi “nó’ có liên quan tới lão hả?

– Nếu chúng kết hợp nhau thì sẽ ra một đàn gà con đó bé con ạ!. Bé con có thích không? Anh là gà trống, còn bé con là gà mái kết hợp nhau thì sẽ có đàn gà con đó, bé con chịu không? Anh thích như vậy lắm….Bé con đồng ý nhé?

– Lão nói gì kỳ dạ, lão là chú tui mà, nói như vậy nghe kỳ lắm, sẽ bị ba mẹ tui la chết cho coi!.

– Nếu bé con đồng ý thì anh cũng phải qua xin phép ba mẹ nữa chứ…Mà nè…kể từ đây bé con đừng xưng tui với anh nữa nhe. Nếu bé con kêu anh bằng anh xưng hô lại là em thì anh sẽ tặng cho bé con một món quà theo yêu cầu của bé con đó, chịu không?.

– Cái lão này… nói kỳ cục quá hà… tui đâu có thích lão đâu, trong lòng tui thật tình chỉ xem lão như một người chú đáng kính mà thôi, mãi mãi sẽ như vậy, không bao giờ thay đổi…tui nói thiệt á, còn nữa tui sẽ hông kêu lão là anh đâu, như vậy kỳ lắm, quê lắm… Tui hông cần quà đâu, lão khỏi “mướn” tui ha…..Lão mà còn nói lung tung nữa là tui nghỉ chơi lão ra luôn á. Bữa nay còn bày đặt đổi cách xưng hô với tui nữa….kỳ cục quá đi hà….

– Thôi như vầy đi… anh sẽ cho bé con 3 ngày để suy nghĩ, 3 ngày sau hãy cho anh câu trả lời nhé…..anh thật sự thích bé con lắm, anh rất cần có bé con bên cạnh, bé con có biết không?. Nếu bé con từ chối lần này chắc anh sẽ đi thật xa… Anh sẽ không về đây nữa đâu….

– Lão đi đâu dạ? Đi tàu nữa hả? Lão hông về cái nhà này của lão ai trông coi? Hông lẽ lão bỏ luôn hả???

 – Anh không biết, và không thể cho bé con câu trả lời ngay bây giờ được, nếu anh đi nhà này anh để lại cho bà Hai (bà Hai là mẹ của lão)….và anh sẽ ra đi và sẽ không về nữa, cho đến khi nào anh quên được bé con anh mới về!

– Lão thấy ghét, lão muốn “uy hiếp” tui hả? Bi giờ tui không thích có sự lựa chọn nào giữa tui và lão đâu à nha!

– Anh không uy hiếp hay bắt ai phải lựa chọn hết….đó là anh nói thật lòng mình mà! Thôi anh về….3 ngày sau mình gặp lại nhé! Bé con hãy suy nghĩ những gì anh vừa nói đi!. Và anh hi vọng bé con sẽ không làm cho anh thất vọng đâu phải không?!

Lão đã về rồi mà đầu óc tôi vẫn cứ trống rỗng, chẳng nhớ, chẳng suy nghĩ được gì hết….trong đầu tôi lúc đó chỉ nghĩ là cái lão này hôm nay sao mà lạ quá. Nói toàn chuyện không đâu mà thôi….

Nhưng kỳ thực…tối hôm đó tôi lại thức trắng cả đêm….đây cũng là lần đầu tiên tôi thức khuya tới như vậy, không hiểu sao tôi lại không ngủ được, cứ nhớ đến lão, suy nghĩ những lời lão nói…..đúng là thức đêm mới biết đêm dài mà….một cô bé vô tư, vô lự như tôi vậy mà hôm nay lại bị một người đàn ông làm cho mất ngủ…..thì cũng lạ thật…..

Không lẽ lão yêu tôi? Tình yêu nó như thế nào? Thật lòng mà nói thì tôi cũng không biết nữa….tôi chỉ biết bấy lâu nay trong lòng tôi chỉ cảm mến, tôn trọng và kính phục lão như một người chú, người anh thân thiết mà thôi, còn tình yêu với lão thì….thật sự tôi chưa từng và chưa khi nào nghĩ tới bao giờ……

Tôi ngồi ngẫm nghĩ lại, thật sự thì…khi lão đi xa tôi vẫn nhớ, vẫn trông ngóng, chờ đợi lão về… khi lão về tôi rất vui mừng, bên lão, lão cứ làm cho tôi phải cười suốt, mỗi lần lão đi xa về là tôi có được rất nhiều quà… Tuy là những thứ ấy so với người khác thì “nó” không đáng giá là bao, có thể “nó” không giá trị nữa….lão đem về tặng tôi những bộ nữ trang được làm từ các vỏ óc biển nè, sứa nè, sao biển nè….v..v…nhưng tôi vẫn thích và rất quí những món quà mà lão đã tự tay làm tặng tôi mỗi khi xa nhà ấy.

Ở bên lão, được lão che chở, nâng niu tôi thật sự rất là vui, rất hạnh phúc, nhưng thật kỳ lạ là tôi chưa bao giờ và chưa từng có cảm giác ghen tức, hay hờn dỗi khi lão có những người phụ nữ khác vây quanh, đeo đuổi và yêu lão….Tôi không giống như lão….lão thì luôn tỏ ra vẻ bực tức mỗi khi tôi nhắc tới một ai đó đeo đuổi mình, hay người đàn ông nào đó.

Thật lòng mà nói thì, khi vắng lão cũng thấy nhớ nhưng không có lão bên cạnh cũng không sao….đó mà là tình yêu sao???. Như vậy là sao nhỉ? Chắc không phải là tình yêu đâu….thật khó nghĩ quá đi… lão này… Ghét quá đi…

Bỗng nhiên tôi sự nhớ lại những cái nhìn, những cách cư xử của bà Hai (mẹ của lão) đối với tôi khác lạ. Hình như bà biết được tình cảm của lão dành cho tôi hay sao ấy….Bà đã thay đổi thái độ một cách thật nhanh chóng, khiến tôi còn phải bất ngờ và khó hiểu…nhưng bây giờ cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra được nguyên nhân đã làm cho bà Hai thay đổi một cách bất ngờ đó rồi. Lúc trước bà rất thích tôi, thương tôi lắm, cưng chìu tôi cũng như lão vậy, hay mua quà bánh cho tôi….nhưng bây giờ thì… sao mà xa lạ quá!

Ánh mắt bà cay cú, khó chịu mỗi khi gặp tôi, không trò chuyện thân mật với tôi như ngày xưa nữa, bà luôn tìm cách xa lánh tôi, nói chung khác xưa hoàn toàn….tôi chỉ biết duy nhất một điều đó là, những hành động bên ngoài của bà làm cho tôi rất buồn, cái cảm giác đó đối với tôi rất khó chịu… Nhưng tại sao bà không nói rõ là bà không thích tôi nữa cũng vì chuyện đó chứ?

Thật sự tôi không hề trách bà… Ttôi thề với lòng mình đó… bởi vì tôi biết, mẹ nào mà không thương con, không lo nghĩ cho con mình chứ… Bà không thích tôi, không chấp nhận tôi là cũng phải thôi….vì tôi là một đứa tật nguyền, xấu xí… Còn lão thì… tôi biết tôi không xứng đáng với lão….

Còn lão, lão có yêu tôi thật lòng hay đó chỉ là ngộ nhận? Lão chỉ thương hại, chỉ tội nghiệp tôi mà thôi???. Lão đang trêu đùa tôi, thử lòng tôi chăng???. Càng nghĩ tôi càng buồn, nhìn lại bản thân mình bất chợt….sự tủi thân, sự mặc cảm mà bấy lâu nay tôi cố tình lãng quên nay “nó” lại ùa về….vây lấy tôi….tôi lại khóc….tôi khóc cho tôi….tôi khóc cho tình yêu của lão….

Lão là một người bình thường, toàn vẹn về mọi mặt, lão cũng là niềm mơ ước của không biết bao nhiêu cô gái khác…..còn tôi thì….sao lão lại chấp nhận một người như tôi được chứ??? Chắc không thể nào đâu….chính bà Hai mà còn không thể chấp nhận được một người như tôi thì huống hồ chi là lão, lão cũng chẳng có khác biệt gì đâu…..có lẽ lão muốn đùa vui với tôi mà thôi….phải không?

Nghĩ cũng đã nghĩ rồi và khóc cũng đã khóc rồi…..cuối cùng tôi cũng đã có một quyết định thật sáng suốt dành cho tôi và lão… Tôi lau vội nước mắt, tát thật mạnh, thật đau lên má, cố yếu là để giúp cho mình tỉnh ngộ sau một giấc ngủ dài trong ảo tưởng…..

Ba ngày….đúng như đã hẹn… lão qua nhà trao cho tôi nụ cười thật tươi, lộ ra 2 lúm đồng tiền….cái nụ cười mà tôi từng cho là giống con gái ấy…tôi cũng cười đáp lại. Lão hỏi liền:

– Bé con của anh đã suy nghĩ được gì chưa? Có câu trả lời dành cho anh chưa vậy?

– Lời với vốn gì ở đây, (tôi làm vẻ mặt lạnh lùng hờ hững nói) suy với nghĩ chi cho mệt, mấy ngày nay tui chẳng có suy nghĩ gì hết á….bởi vì tui có thích lão đâu mà suy nghĩ cho cho mệt đầu óc….bữa trước tui đã nói rõ luôn rồi mà….Trong lòng tui, lão chẳng là gì cả….tui thật sự chỉ xem lão như một người chú, một người….(tôi cắn chặt răng cho không khỏi bật khóc trước mặt lão) một người…cha đáng kính, họa chăng thì cũng chỉ là một người bạn…người bạn bình thường nhất mà thôi. Ngoài ra chẳng là gì cả…chấm hết. (hình như tôi vẫn chưa vừa lòng với câu trả lời lúc đó của mình hay sao ấy, tôi còn nhẫn tâm nói tiếp….) Với lại….với lại…lão lớn hơn tui tới 12 tuổi lận…. “già” quá “chời” tui, tui hông thích đâu!.

không nói gì, chỉ nhìn vào mắt tôi thật lâu, dường như muốn tìm sự thật trong đó thì phải, biết ý lão nên tôi cố lấy hết cam đảm và dũng khí còn lại của mình mà ngước lên nhìn thẳng vào mắt lão với vẻ dứt khoát… Ánh mắt của lão…..thật buồn….ánh mắt đó mãi tới bây giờ vẫn còn tồn tại trong đầu tôi….

Lão đã ra đi…..đi sau một câu nói sau cùng với tôi:

– Anh hiểu rồi…anh…anh không muốn ép buộc bé con đâu… Anh cần một tình yêu tự nguyện, một người vợ yêu anh thật lòng. Nhưng với bé con… Tình cảm đó bé con không dành cho anh được thì thôi…Mình sẽ là bạn, đúng như bé con đã nói…Một tình bạn đúng nghĩa của nó.  Bé con ở nhà ngoan nha, nhớ giữ gìn sức khỏe của mình thật tốt dùm anh nha!

– Lão….lão đi thiệt hả? Lão đi đâu? Đi đâu vậy? Lão không về thiệt hả? Lão bỏ nơi này, lão bỏ…..(vừa mở miệng tính nói tiếp chữ “tui”, nhưng cũng mai là tôi cắn môi mình dừng lại kịp lúc, nếu không những công sức của tôi cố gắng từ nảy giờ cũng xem như uổng phí hết rồi)…

– Bỏ ai? Bỏ ai vậy bé con….bé con nói đi? (hình như lão biết được điều gì đó qua lời nói của tôi nên mới theo hỏi dồnnhư vậy)

– Thì bỏ nhà cửa chớ bỏ ai chời? (tôi vội lấy lại bình tỉnh và trả lời)

Ánh mắt sáng ngời lúc nãy bỗng chốc tối sầm lại sau lời nói của tôi… lão quay mặt nhìn nơi khác và trả lời tôi thật nhỏ (tôi thấy mắt lão đỏ hoe hình như lão khóc thì phải):

– Anh nói với mẹ anh rồi… Trước khi đi anh sẽ giao lại hết tất cả giấy tờ cho mẹ, kể cả bản… bản di chúc.

– Lão nói gì kỳ vậy chời? Nói bậy bạ không hà, phun nước miếng nói lại dùm tui đi…sao lại di chúc hả??? Lão hông được dùng lời nói đó… Tui sẽ buồn…buồn thật cho coi. Lão đi rồi sẽ về mà…phải không?….phải không hả? Giống như mọi khi vậy á… phải không????

– Anh chưa thể cho bé con câu trả lời trong khi anh chưa thể quên được bé con…bé con của anh!. Mà có lẽ anh cũng sẽ về… khi nào….

Nói đến đó lão không nói nữa, dù cho tôi có theo hỏi thế nào, có ép buộc ra sao đi nữa thì lão cũng chỉ im lặng nhìn tôi với đôi mắt thật buồn…..ánh mắt đó ẩn chứa biết bao nhiêu điều muốn nói….

Thế là lão đã đi thật rồi… không một lá thư… không một tin nhắn và cũng chẳng có cuộc điện thoại nào… Ttôi cứ chờ… chờ mãi… Thấm thoát đã 8 tháng lẻ 25 ngày rồi mà tôi chưa hề có một tin tức nào từ lão cả, thời gian ấy với tôi thật quá dài hay là đã quá ngắn đối với lão?….Trong lòng tôi luôn có một sự tiếc nuối khôn nguôi… đó là, lúc lão đi tôi vẫn chưa kịp dặn dò lão điều gì cả. Cũng tại mãi lo theo hỏi tiếp câu nói cuối cùng mà làm tôi quên mất. Tôi quên dặn dò lão là: “Lão phải bảo trọng, giữ gìn sức khỏe, chăm sóc bản thân mình cho thật tốt…rồi nào là….lão phải ăn uống đúng giờ, không được nhịn đói…lão bị đau bao tử mà nhịn đói như vậy hoài thì….nào là phải ngủ thật sớm, không được thức khuya nữa…v…v…” tui còn nhiều lắm…rất nhiều điều để nói, để dặn dò lão mà….phải chi….

Mà cũng tại lão… Tại lão tất cả….ai biều lão nói một câu có đầu mà không có đuôi chi, để cho tôi phải theo hỏi mãi tới nỗi quên mất những điều cần nói với lão. Tôi ghét lão lắm.. Lão già đáng….yêu…đó!….

Bây giờ mỗi khi nhớ đến lão là trong lòng tôi đau nhói… và những tiếc nuối khôn nguôi lại trở về… Phải chi tôi đừng bướng bỉnh, phải chi tôi đừng so sánh, đừng suy nghĩ lung tung… Phải chi….phải chi… Có rất nhiều cái phải chi mà tôi đã đặt ra để tự dằn vặt bản thân mình… Lão ra đi như vậy một phần cũng là do sự cố chấp và bướng bỉnh của tôi đó!… Lão ơi, bây giờ lão ở đâu? Lão ra làm sao rồi? Chừng nào lão về… về với…tui vậy???

ĐAN TÂM 

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX