HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Bùi Thị Thùy Trâm

Ngày đăng: 23/10/2013

Ngày ấy một cô bé ngây thơ ở tuổi 16 nào biết tình yêu là gì, suốt ngày chỉ biết học và vui chơi hồn nhiên nhưng cũng từ ngày vô tư ấy anh xuất hiện bên tôi. Anh như người anh bên cạnh khuyên bảo tôi chuyện học hành vì anh chị ruột của tôi đã đi học ở xa. Ở quê chỉ còn tôi với mẹ nên anh như một người thân thiết vừa làm anh và cũng vừa làm bạn của tôi. Tôi thân với anh tự lúc nào chẳng biết, tôi luôn xem anh là người anh hàng xóm, còn với anh lúc đầu tôi là cô bé hàng xóm nhưng dần dần dường như đã khác…Rồi anh cũng đi làm xa, bây giờ không còn là hàng tuần anh về nữa mà có khi cả 2-3 tháng anh mới về. Mỗi lần về anh đều qua nhà tôi đầu tiên vì nhà hai chúng tôi rất gần nhau. Dần dần tôi quen với cảm giác có anh bên cạnh dù anh có đi làm xa, nhưng tôi nghĩ rằng đó chỉ là tình cảm của đứa em gái dành cho anh trai mà thôi. Vì lúc ấy tôi có hiểu tình yêu là gì đâu. Cho đến một ngày, năm tôi lên lớp 11, anh ngồi cạnh bên tôi, nắm lấy tay tôi mà nói rằng anh thương em từ lâu rồi mà không dám nói. Lúc ấy tôi thấy anh rất bối rối và tôi cũng đang run rẩy khi tay mình đang nằm gọn trong bàn tay anh. Tôi vội rút ra và nói rất nhanh không cần suy nghĩ: “Em chỉ xem anh như anh trai mà thôi”. Cái cảm giác lần đầu tiên có người khác giới nắm tay ấy thật là lạ dù nó chỉ diễn ra trong vài giây. Tôi không giải thích nỗi cảm giác của mình và cũng không biết vì sao mình lại nói câu nói ấy. Tôi đã vu vơ mà nói với anh rằng em còn đi nhiều nơi và gặp gỡ nhiều người, em còn nhiều lựa chọn lắm mà không hề nghĩ đến gương mặt đang biến sắc của anh. Ngày ấy tôi thường chọc anh là người quá khô khan, chẳng biết lãng mạn là gì trong khi tôi một cô bé yêu văn thơ với đầy cảm xúc lãng mạn. Và rồi sau cái ngày ấy, tôi biết anh buồn nhưng không biết phải làm gì để anh vui lên. Tôi thấy mình có lỗi khi đã đặt hi vọng cho anh rồi cũng là người lấy đi của anh niềm hi vọng đó. Đôi bàn tay của anh chai sạn đi rất nhiều vì cuộc sống, anh trưởng thành hơn tôi nhiều cả về tuổi tác cũng như kinh nghiệm sống. Và rồi cũng đến ngày tôi xa anh để vào Sài Gòn thi Đại học, tôi thi đậu vào ngành tôi lựa chọn, đang trên đường thực hiện ước mơ. Tôi cũng gặp gỡ nhiều người, cũng bắt đầu biết yêu nhưng sao cái cảm giác lần đầu anh nắm tay tôi ấy không thể nào phai được. Tôi lại nhớ về anh da diết, kỷ niệm tuổi học trò của tôi đều có anh xuất hiện, tôi cố quên anh như một hình ảnh của dĩ vãng nhưng không quên được. Tôi cứ ngầm đem người yêu ra mà so sánh với anh. Ngày xưa tôi thích lãng mạn lắm cơ mà, người yêu của tôi giờ rất lãng mạn nhưng sao tôi lại đem so sánh với anh? Và đến bây giờ tôi mới biết rằng mình đã yêu anh nhưng khi nhận ra mọi thứ đã muộn màng và anh cũng chẳng bao giờ biết được điều ấy. Giờ đây anh cũng đã có một mái ấm và tôi cũng không biết được ở một góc nhỏ nào đó trong tâm hồn anh có còn lưu lại chút hình bóng của tôi không?

 Bùi Thị Thùy Trâm (Quận 12, Tp HCM)

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX