HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Một chút thôi…

Ngày đăng: 30/10/2013

Em có lẽ là một cô gái lãng mạn. Cái lãng mạn đó có thể là điểm mạnh nhưng cũng có thể là điểm yếu của chính mình. Cũng như bao người con gái khác em đã từng ước mơ có một tình yêu thật đẹp, thật lãng mạn thời tuổi trẻ. Nhưng ước mơ cũng chỉ là một mộng tưởng xa vời. Em vẫn còn nhớ 4 câu thơ của Đoàn Phú Tứ:

Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh

Những gì thuộc về kỉ niệm thường mang một mùi hương thanh dịu nhưng cũng là một niềm xót xa không bao giờ có thể nguôi được. Trong cuộc đời mình em cũng đã từng có khá nhiều rung động tuy vậy tình yêu trọn vẹn nhất mãnh liệt nhất chỉ có một thôi. Có nói quá không khi bảo rằng người con trai ấy không phải là mối tình đầu của em nhưng sẽ là mối tình cuối cùng của mình trong cuộc sống này. Vâng em đã yêu, yêu người con trai đó hơn cả cảm xúc và sinh mạng mình. Thời học sinh của em không có gì gọi là thú vị, ấn tượng cho đến khi em gặp cậu ấy. Năm lớp 12, năm cuối cấp với bao bộn bề lo toan cho kỳ thi tốt nghiệp và đại học thì duyên phận đưa đẩy cho chúng em gặp nhau. Ban đầu em không để ý gì đến cậu ấy cả. Thật ra vào thời gian đó khi mối tình đầu ra đi em cũng không quan tâm gì nhiều đến chuyện xung quanh em. Nhưng rồi mọi thứ đột ngột thay đổi. Không biết tự bao giờ đôi mắt em đã dõi theo cậu ấy mọi lúc mọi nơi. Em đã bị ấn tượng khi mà trong phần lớn các tiết học người con trai ấy rất tích cực dù lớp tỏ ra chán nản hay mệt mỏi. Dù là trong các môn sở trường hay không thì cậu ấy đề học với một thái độ vui vẻ, thích thú. Cậu ấy rất giỏi Hoá nên hầu như những bài khó cậu ấy đều tìm cách giải và lên bảng trả lời câu hỏi. Có lẽ ban đầu khi ai đó không thật sự hiểu được thì họ sẽ cho cậu ấy khoa trương về khả năng của mình nhưng em thì không vì em biết rằng bạn mình làm điều đó với tất cả sự đam mê mà cậu ấy có được. Trong lớp cậu ấy vui vẻ với tất cả mọi người (ngoại trừ em vì sau này em mới biết rằng vì sự lạnh lùng của mình mà đã tạo khoảng cách cho cả hai). Nhiệt tình giúp đỡ mọi người. Ngoài ra cậu ấy còn là một cậu trai rất khoẻ mạnh và luôn tràn đầy năng lượng. Trong các trò chơi hội thao của trường lớp em luôn ở top cao là nhờ có cậu ấy. Cái sức khoẻ đó có được là nhờ những năm tháng lao động dưới quê. Một học sinh tỉnh lên Sài Gòn mang theo một khát vọng đổi đời to lớn có lẽ chính vì điều đó đã khiến em yêu cậu ấy. Rồi lớp gọi đùa cậu ấy là hotboy và em vẫn nhớ mãi cái nụ cười ngượng ngùng của cậu ấy khi bị gọi đùa là thế. Hotboy của lớp em đặc biệt hơn lớp khác ở điều gì chương trình có biết không? Đặc biệt hơn chính ở điểm cậu ấy không sở hữu nước da trắng mịn và vẻ điển trai thư sinh như những người khác. Không có cái thái độ khinh khỉnh, kiêu ngạo, lạnh lùng dù mình học khá giỏi. Không khoa trương tự biến mình là tâm điểm chú ý cho những người xung quanh. Có lẽ chính vì lẽ đó mà cậu ấy đã trở thành tâm điểm chăng? Thu hút người khác bằng nụ cười ấm áp, sự vui vẻ lạc quan cùng sự nhiệt tình của tuổi trẻ. Với một làn da ngăm, nét mộc mạc chân thật trên gương mặt kia đã khiến cậu ấy rất được quan tâm. Em cũng không ngoại lệ nhưng không biết vì sao lúc đó em không nhận ra tình cảm của mình. Đôi khi em tính lại gần bắt chuyện nhưng quá ngại ngùng. Có lần trong giờ Sử lớp phải đổi chỗ để trả bài. Em đã cố tình chọn chỗ gần cậu ấy không ngờ cậu ấy lại lãnh đạm bỏ đi (sau này em được giải thích rằng tình cờ cậu ấy phải đi để đổi chỗ cho hai bạn nữ khác). Nên từ đó em không đến gần cậu ấy thêm lần nào nữa cho đến cuối năm chúng em có cơ hội chụp cùng nhau một tấm hình. Không ngờ rằng tấm hình đó bị hư nên phút cuối cái kỉ niệm cuối cùng ấy cũng bị mất đi. Những tưởng mọi thứ đã chìm vào quên lãng cho đến 3 năm sau trong một giấc mơ hình ảnh người con trai đó trở về vô tình thôi thúc em tìm lại người xưa. Lúc đó em tình cờ tìm lại được một cậu bạn khác trong lớp nhờ bạn đó em đã tìm lại được cậu ấy qua một nick chat. Em rất vui. Lần đầu tiên chúng em nói chuyện đã khiến tình cảm của ngày xưa ấy trở về thậm chí mãnh liệt hơn rất nhiều. Càng nói chuyện tình cảm càng được vun đắp. Rồi em nhận ra rằng mình yêu người con trai ấy. Nhưng em đã không nói ngay. Em muốn xác định lại tình cảm của mình nhưng quả thật em đã yêu cậu ấy khi mà em luôn mong chờ để được nói cùng cậu ấy. Phải chi em nên kiên nhẫn hơn, đợi chờ thêm nhiều thời gian hơn để hai đứa có thể gặp trực tiếp nhau lại một lần nữa thì hãy tiến xa hơn. Nhưng em đã tham lam, đã muốn nhiều hơn. Em muốn mình trở thành một phần quan trọng của cậu ấy. Em muốn cậu ấy phải trở thành của em khi mà cậu ấy chưa sẵn sàng để chấp nhận điều đó. Sự ích kỉ của em đã phá hỏng mối quan hệ tốt đẹp mà cả hai đứa tốn công sức nuôi dưỡng. Những tháng ngày ấy em đã mang lại quá nhiều nỗi đau cho người con trai ấy bởi sự ích kỉ của bản thân, em đã không quan tâm đến cảm xúc của cậu ấy. Tự mình biến mình thành một gánh nặng, một sự phiền phức. Khi mà mọi khó khăn đến với em thay vì phải can đảm đối đầu trực tiếp với nó em lại khóc lóc yếu đuối than vãn với cậu ấy. Để rồi cậu ấy không chịu đựng nổi phải buông tay. Em tức giận khi bạn mình buông tay đột ngột thế. Em đã rất nặng lời với cậu ấy. Và rồi cậu ấy đã nói với em rằng: “Những cái đinh khi đóng vào tường rồi thì cho dù rút ra vẫn còn dấu trên đó phải không?”. Cậu ấy ra đi như thế dù cho em đã xin lỗi đã từ bỏ cả lòng tự trọng danh dự của một con người để van xin cậu ấy quay lại nhưng không thể được nữa. Tình cảm em cố gắng xây dựng lại bằng tất cả sự nỗ lực của mình thì khi chạm đến cậu ấy chỉ còn là một nỗi ngao ngán, bất mãn và mệt mỏi. Đối với cậu ấy giờ đây thì những tình cảm đó chỉ còn là giả dối. Lời cuối cùng dành cho em là sự yêu cầu em hãy đưa cậu ấy vao danh sách những người không cần được quan tâm. Em chợt bật cười thật lớn khi đọc được những điều đó và không hiểu sao hai hàng lệ vẫn mãi tuôn rơi không ngừng. Em đã vô cùng căm giận và tự vấn bản thân rằng tại sao? Tại sao người ta lại chỉ có xu hướng nhớ về những điều đau đớn mà người khác mang tới cho mình trong khi những điều tốt đẹp khác cả hai đã có thì lại không nhớ? Cái sai nào thì cũng có thể sửa chữa tại sao em lại không có cơ hội để sửa chữa. Em nhớ có một bài hát với tựa đề là: “Người yêu nhất lại là người làm anh đau”. Khi mới đọc qua thì đó như là lời trách móc người yêu đã khiến mình tổn thương nhưng hãy nghĩ cho đến tận cùng xem cũng chỉ có duy nhất người mà mình yêu thương mới có khả năng làm mình đau phải không? Nếu không yêu ai đó nhiều hơn chính bản thân mình thì những câu nói vô tình tàn nhẫn của người đó đã không làm mình đau đớn đến như vậy. Chỉ vì giận em mà cậu ấy đã chối bỏ tất cả những tình cảm cậu ấy đã có với em. Dù cậu ấy không chấp nhận tình cảm của em và cũng không thừa nhận tình cảm của chính mình nhưng em biết rằng tận sâu trong trái tìm kia có một chút tình cảm gì đó dành cho em dù có thể rằng đó không phải là tình yêu. Em tin vào điều đó. Nhưng nói cho cùng thì em có tư cách gì để nói rằng em yêu cậu ấy khi mà em không thể mang đến cho người mình yêu sự vui vẻ, hạnh phúc. Khi cậu ấy đau buồn, khó khăn em đã không thể ở bên cậu ấy để chia sẻ, hỗ trợ người mình yêu hay đúng hơn là cái quyền đó từ lâu đã bị tước đoạt mất rồi. Không còn gì bất hạnh cho bằng việc người mình yêu luôn đóng đinh mình với hình ảnh là một kẻ tồi tệ. Nếu tình cảm của em là một thứ trò chơi như cậu ấy nghĩ thì em đã quá dại dột khi chơi bằng cả trái tim và linh hồn mình để rồi khi ai đó ngoảnh mặt đi em chẳng còn gì cả ngoài một trái tim chết và một tâm hồn tan vỡ. Có người nói rằng: “Trên đời này… có một thứ tình cảm đau đớn nhất .. nhưng cũng vĩ đại nhất… thứ tình cảm mà bạn có cố gắng đến mấy cũng không thể nào đạt được… đó là tình yêu đơn phương”. Quả thật đúng như vậy càng yêu nhiều càng thấy đau đớn xót xa lại càng thấy được cái kết thúc cô đơn của bản thân. Dù em đã tự dặn lòng rằng cố lên bước tiếp đi vì cho dù mày có gục ngã ở đó, vật vã trong đau đớn đến mức nào người ta cũng đâu có quan tâm vì người ta quá bận lo cho công việc, lo cho người yêu hiện giờ của người ta rồi. Chương trình biết không đôi khi em thấy mình giống nhân vật “quái vật” trong bộ phim hoạt hình “Giai nhân và quái vật” của Walt Disney. “Quái vật” khao khát yêu thương vô cùng nhưng lại không biết trao gửi yêu thương thế nào để rồi vụng về đánh mất tình yêu của mình. Nếu yêu thương là một khoá học thì em nghĩ cả đời mình chắc không thể nào tốt nghiệp được. Em đã tình cờ đọc được môt lời nhận xét rằng: “Có những người, họ đến với tình yêu và sống cả đời với nó mà chẳng cần trải qua 1 tình yêu đơn phương nào. Có những người phải nếm trải đớn đau của yêu đơn phương mới có được tình yêu thực sự mà có người vì yêu đơn phương mà cả đời chẳng thể yêu được nữa.”. Vâng đúng thế tình yêu đến với ta chỉ trong vài phút nhưng lại mang đến cho ta nỗi day dứt ám ảnh suốt cả một cuộc đời. Dù có lôi ra bao nhiêu sự tàn nhẫn, lạnh lùng của người mình yêu đi chăng nữa em vẫn không thể nào căm hận cậu ấy được. Có lẽ em không là điều cậy ấy cần trong cuộc sống này hay đúng hơn là một vật cản cho những tham vọng hoài bão của cậu ấy. Vậy thì em nên từ bỏ phải không? Đó không phải là sự hi sinh vì rằng nếu mình giữ người mình yêu bên cạnh mình mà người đó không vui thì mình có thể hạnh phúc được hay không? Khi để người đó đi mà người đó hạnh phúc thì chính mình cũng hạnh phúc. Tất cả những điều đó cũng chỉ là vì cảm xúc của mình thôi phải không? Có lẽ buông tay chính là tất cả những điều em có thể làm được cho người mình yêu. Em hi vọng tất cả mọi điều tốt nhất có thể đến với cuộc đời người con trai ấy. Nếu cậu ấy là một con chim đại bàng thì em hi vọng với một chút sức gió nhỏ nhoi của mình có thể nâng cậu ấy bay lên cao hơn.

Chiều hôm qua tình cờ nghe được bài “Niệm khúc cuối” của Thuỳ Chi hát, nước mắt của em bất chợt tuôn rơi không kiềm lại được vì không hiểu tại sao lời bài hát lại có thể nói lên một cách thật chính xác chân thật nỗi niềm của mình đến vậy. “Những từ “dù sao”, “dù cho”, “dù sao đi nữa”, “xin cho tôi”… lặp lại rất nhiều lần trong ca khúc. Không những vậy, cấu trúc câu hát cũng lặp lại, câu sau gối lên câu trước (dù cho mưa – dù cho mây – dù có gió; tựa vai nhau – tìm môi nhau; cho nhau yên vui – cho nhau rã nát; ru em – ru em vào mộng; cho tôi xin – cho tôi ôm em; dù mai đây – dù cho em – dù có ước…) như tâm trạng chất chồng của ta vậy”. Lời nhận xét quả thật sâu sắc, nghe qua bài hát như là một niềm day dứt xót xa không nguôi về một mối tình không trọn vẹn. Nhưng chính vì cái sự thiếu trọn vẹn đó lại tạo nên một vẻ đẹp trong sáng, hồn nhiên cho kỉ niệm. Em muốn cám ơn người mình yêu khi đã mang đến cảm xúc mãnh liệt cho mình, một cảm xúc mà suốt 3 năm qua  vẫn chưa hề phai tàn. “ Dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em” vâng dù em có đành lòng xét nát con tim này thì tôi vẫn mãi yêu em như thế. Cứ yêu em như thế thôi. Cần chi được đáp lại phải không em?

Trên đời điều quý báu nhất không phải là trí tuệ hay vẻ đẹp lại càng không phải là tiền tài hay danh vọng mà đó chính là cảm xúc yêu thương. Vì cho dù ta có tất cả những thứ kia đi chăng nữa hay cho dù ta ở đỉnh cao của vinh quang mà không có người ta yêu ở bên cạnh thì tất cả đều trở nên vô nghĩa. Vậy đó, nếu đã yêu thì hãy thật trân trọng người mình yêu nhé vì khi cảm xúc đã mất rồi bạn sẽ thấy thế giới này thật ảm đảm và buồn chán. Tất cả đều không màu vì màu mình yêu thương đã vĩnh viễn mất rồi. “Cái đáng sợ nhất trong cuộc sống này không phải là cái chết mà chính là sự lụi tàn của tâm hồn khi còn trẻ”. Nên dù gì đi chăng nữa đừng bao giờ đánh đổi cảm xúc của bản thân với bất kì thứ gì. Vì nếu bạn chấp nhận đánh đổi nó thì bạn cũng nên can đảm để chấp nhận cái giá phải trả rằng vào chính thời khắc đó bạn đã chết.

“Dù sau này ‘bụi thời gian’ có phủ mờ đi kỉ niệm của hai đứa thì mình cũng sẽ không bao giờ quên cậu. Chỉ cần là một cái tên giống nhau hay là gương mặt hao hao giống cậu của ai đó cũng đã đủ khiến mình nhớ cậu da diết. Mình nhớ cậu ngay cả khi mình dành sự tập trung nhất cho công việc. Hay dù bao quanhmình là tình yêu thương của gia đình và bạn bè thì mình vẫn cảm thấy nhớ cậu. Càng nhớ bao nhiêu thì mình càng cảm thấy cô đơn bấy nhiêu dù ở đó đông người đến mức nào. Vì hình như cậu đã là tất cả đối với mình, vắng cậu mình cảm thấy như vắng đi tất cả. Đã có bao giờ trong phút giây nào đó cậu dừng lại một phút thôi để nghĩ về mình. Một chút thôi đối với mình đã là nhiều lắm rồi cậu có biết không?”

Ngọc

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX