HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Chiều buồn len lén tâm tư…

Ngày đăng: 31/10/2013

Chiều buồn len lén tâm tư…

Chiều buông, thời gian như ngừng lại, cho cái mệt nhoài dừng lại, cho kí ức lên ngôi. Giữa trời chiều nhạt nắng, ta tìm đâu đây chút ánh sáng vàng vọt cuối ngày để thỏa lòng nhớ mong.

chieu480

Trong sâu lắm chiều tà, gió rì rào luồn lách ngang kẽ lá, những sợi nắng mỏng mảnh vẫn cố len lỏi vươn mình hắt mạnh trên bầu trời. Cái “động” khẽ khàng xuyên qua bầu không gian tĩnh mịch làm xốn xang cõi lòng. Cái nắng, cái gió tựa như bàn tay len lén lật mở cuốn nhật kí chồng chất chữ đời.

Chẳng hiểu tại sao, ở độ tuổi hoàng hôn, người ta thường hoài cổ. Buổi chiều, ta quay lưng với tất bật, vồn vã của cuộc sống thường ngày. Kí ức dẫu là con sóng thì giữa mênh mông tĩnh lặng vẫn là những vòng sóng lăn tăn không chực trào, choáng ngợp. Cứ để tâm hồn miên man trôi dạt theo không gian, thời gian rồi neo đậu vào bến bờ kỉ niệm. Chiều đưa ta về với những điểm dừng không trình tự, buồn man mác đó, rồi lại le lói những hoài cảm yêu thương.

“Đời gần bỗng chốc hóa xa.
Mới bình minh đã thấy tà huy bay.”

Dường như khi đôi chân trần đã mỏi mệt băng qua sông suối, khi mái tóc bắt đầu phai màu thời gian, trên chặng dừng chân của tuổi tác, người ta lại ngoảnh trông về quá khứ để ngẫm nghĩ và chiêm nghiệm. Mình đã làm được gì? Đôi tay này đã sạn chai, cớ sao vẫn chưa chạm tới được vầng quang, trái tim nóng ấm này vẫn còn hụt hẫng nỗi niềm chưa tỏ. Cuộc đời là những chuyến đi, có cơn mưa nào mãi hoài không dứt, có đám bụi nào mù mịt tung bay rồi lại không nằm lặng yên in dấu kẻ đi qua? Vậy mà lòng ta không theo quy luật ấy, day dứt cứ tưởng đã ngủ quên vậy mà bỗng chốc lại váng vất nhói đau. Ta đối diện với chiều bằng khoảng không tĩnh mịch cho tiếng lòng se sắt rung lên. Lòng ta buồn, chiếc bóng mệt nhoài ngã phía đằng đông. Chiều buồn, chiều lênh loang vệt nắng úa màu.

Trong nhập nhoạng nỗi đau, ta lại vin vào những dấu yêu một thuở để tiếp tục cuộc hành trình. Ta dõi mắt theo cánh chim trời đang bay về tổ, nhớ mãi không thôi bữa cơm chiều ấm cúng gia đình. Ta hoài mộng về một thời tóc xanh, đau đáu bóng dáng một người, xao xuyến nhớ ánh mắt thơ ngây… và bất giác, khe khẽ mỉm cười. Nhưng rồi, làm sao tránh khỏi cảm giác tiếc nuối bâng khuâng…

Có một buổi chiều mà sao dập dồn bao cảm xúc. Để khi nhẹ tênh bước ra khỏi dòng trôi kí ức trở về thực tại, mơ hồ nghe tiếng thời gian gõ nhịp, giật mình ngồi đếm tuổi, ta lại nghe rõ trong lòng hơi thở tàn phai… Thời gian ơi, có bao giờ ngừng lại?

Anh Tiến 

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX