HTV
Thay Lời Muốn Nói
Đơn vị tài trợ

Chảy đi, Sông ơi…

Ngày đăng: 06/11/2013

Chảy đi, Sông ơi…

Kịch bản chỉ mới hoàn thành được hai phần ba, sao đã thấy lòng muốn viết…

Nhận ra ở đời, hình như hiếm hoi lắm người ta mới sống trong bình yên thực sự. Vẫn còn đó nhiều lắm, thậm chí rất nhiều những day dứt, trăn trở, vì một điều quý giá người ta lỡ vuột mất trong đời. Điều này, hình như ai cũng có…, chỉ có điều người ta có (đủ dũng cảm) nói ra hay không mà thôi.

Thấy nao lòng trước lá thư một người lính quê Thanh Hóa, 1.5 năm nào đã có mặt trong đoàn quân tiến về Sài Gòn, chịu ơn gia đình một bà Má đã cưu mang anh những ngày bạo bệnh. Để rồi 30 năm sau cũng vào 1.5 anh có dịp vào lại Sài Gòn, tìm đến ngôi nhà đó đã không còn dấu tích gì.., những kỷ niệm ngày xưa anh có với cô con gái của bà Má ấy vẫn làm anh day dứt. Sự nghiêm túc trong từng câu chữ của anh làm mình trân trọng cái quá khứ đẹp đẽ mà anh đã có, cũng như sự chân thành trong lời đề nghị của anh: “Tôi chỉ muốn tìm gặp lại được em dù chỉ một lần, để biết cuộc sống em bây giờ ra sao…, mà không muốn làm xáo trộn cuộc sống gia đình của cả hai bên”. Bức ảnh cô gái ấy những ngày thơ bé, với đôi mắt tròn, hai bím tóc và khuôn mặt bầu bĩnh vẫn nằm trong túi áo anh trong những ngày của cuộc tìm kiếm… Mình chọn cho câu chuyện của anh bài hát Ngại ngùng (Quốc Dũng), không quá não sầu nhưng cũng nói lên được vài điều anh muốn nói. “Em đã biết cong môi từ chối – Những điều anh muốn nói…” Coi như cũng để làm ‘nhẹ nhàng hóa’ tình hình như vốn nó đã thế, một chút kỷ niệm đẹp ngày xưa đáng được tôn trọng, chỉ thế thôi…

Thực ra, khi đưa Ngại ngùng vào chương trình mình cũng đã làm ‘một công đôi việc’, làm một món quà ân tình cho một chị khán giả lần đầu tiên được tiếp xúc với TLMN. Người chị tìm là một người của công chúng, cách đây trên dưới hai mươi năm đã đến hát ở quê hương Nam Định của chị, đã để lại trong lòng chị những tình cảm sâu sắc và trân trọng, dài cho đến những ngày sau… Cũng như vì trân trọng cuộc sống gia đình riêng tư của anh, chị âm thầm im lặng, để giờ đây nhờ TLMN chuyển trả đến anh tất cả những hình ảnh anh đã tặng chị, khép lại một chặng quá khứ. Ca khúc Ngại ngùng là ca khúc ngày ấy lần đầu tiên anh đến hát quê chị, giờ chị muốn nghe lại, thế thôi, dẫu giờ đây qua TLMN, chẳng còn phải do anh hát nữa…

Thấy thương cho những người phụ nữ. Tham gia chủ đề Tìm nhau lần này, đến 80% là những nỗi niềm từ những người phụ nữ. Phải chăng, vì phụ nữ bao giờ cũng mong manh, và trong rất nhiều những mối quan hệ ràng buộc đan xen trong gia đình và xã hội, họ luôn buộc phải cân nhắc giữa mưu cầu hạnh phúc và trách nhiệm, muôn vàn trách nhiệm, có thể gọi tên và không thể gọi thành tên? Thấy mình ‘chịu không nổi’ trước những dòng chữ không đẹp chút nào, lời văn cũng không trau chuốt, nhưng Thật đến nao lòng. Công trình thủy điện Trị An cách đây hơn 20 năm ai mà chẳng nghe tiếng, nhưng mấy ai đã biết về những cuộc tình theo sóng Trị An mà đến…, rồi cũng theo gió dòng Trị An mà đi mất, biệt tăm? Vẫn còn lại một người phụ nữ – (hay Những người phụ nữ?), ôm con và vẫn ra nhìn dòng nước trôi mỗi ngày, lắng nghe tiếng còi tan ca quá thân thuộc mà nhớ lại ngày xưa họ cũng đã từng những ngày tháng ấm áp. “Ừ thôi, anh đang ở đâu, ráng khỏe mạnh, lạc quan và vui vẻ nhé. Còn tôi vẫn ở lại nơi này, lấy niềm vui trong sự học hành giỏi giang ngoan ngoãn của con làm niềm hạnh phúc. Mà con mình năm nay cũng đã 22 tuổi rồi.” Giọng chị lạnh và tỉnh, mà sao vẫn nghe rõ lòng chị đau. Cuộc đời ngắn ngủi lắm chị ơi. Hóa ra gần 20 năm qua chị vẫn đã vò võ một mình thế sao? Hóa ra không chỉ trong thời chiến mới có những hoàn cảnh như thế… Lại nhớ đến người phụ nữ trong vở kịch có ca khúc Chảy đi sông ơi của Phó Đức Phương, mà sau này, thoát ra khỏi vở kịch, ca khúc đã trở nên có một sức sống độc lập. Có lẽ vì đâu đó trong cuộc sống này vẫn còn nhiều những số phận phụ nữ tìm thấy mình trong đó, vò võ và đợi chờ… Này đây ca khúc này sẽ dành cho chị, người phụ nữ công nhân lặng lẽ ở vùng hồ Trị An. “… Này đây những chiếc lá ta thả trôi sông… Hãy mang theo nỗi lòng ta trôi theo dòng… Này đây những chiếc lá những nụ hôn ta… Hãy trôi đi, trôi về nơi xa ấy… Sông ơi… Sông ơi… Chảy đi kìa… Sông ơi!!!”

 1

Hoàng hôn hồ Trị An

… Không biết, một mai khi chương trình tượng hình thành da thành thịt đầy đủ và trực tiếp trên sóng, nó có gây được cảm xúc đến khán giả như cái cách mình đang cảm thấy lúc này không? Không biết.., cũng không dám chắc, bởi một ca khúc khi lên sóng, để nó thực sự đi vào lòng khán giả còn sẽ bị tác động bởi thêm nhiều yếu tố khác nữa. Nhưng, sao vẫn tự thâm tâm thấy mình may mắn, được tiếp xúc với cái Thần, cái Hồn, cái Chân cảm xúc mà khán giả đã đầy trân trọng và tin cậy giao nó đến cho mình, ngay từ cái bản chất thô mộc nhất, mà rung động sâu xa đầy đặn nhất. Hệt như những hạt ngọc trai quyến rũ, nằm thật sâu trong bụng những con trai, chất ngọc quý ấy tiết ra khởi thủy là để bao lấy những vết cắt, những hạt cát xiết bao xót, cứa,.. trong lòng.

Có lẽ tâm hồn người cũng thế.., phải không..?

Để, càng thấy mình có trách nhiệm phải chuyên chở cho đầy cái hồn ấy của từng khán giả, làm vơi đi phần nào những nỗi niềm họ đã canh cánh bên lòng suốt những năm tháng dài qua. Rồi, liệu họ có tìm lại được nhau qua TLMN – Tìm nhau sắp đến không, còn phải nằm ở cái duyên cái nợ, cả cái thiện chí tiềm ẩn trong lòng mỗi đối tượng có can dự… Nhưng, sao vẫn thấy, chỉ cần họ được bộc lộ cảm xúc thật của họ qua TLMN dẫu chỉ một lần, cũng đã thấy đáng công sức chúng mình dốc hết vào những cuộc Tìm nhau lần này lắm rồi…

2.8.09

Quỳnh Hương

MayQ Media Còn mãi với thời gian Facebook CMTG Tiếng hát mãi xanh Facebook THMX